Hạ cầm cây bút lên. Lâm tiến lại gần, bàn tay anh run nhẹ.
"Đừng làm thế, Hạ," Lâm thì thầm. "Nếu em ký, em sẽ trở thành chính những kẻ mà em vừa căm ghét."
Bà Đào gầm lên: "Lâm! Mày quên ai đã cứu mày khỏi vũng bùn sao? Để nó ký!"
Hạ nhìn vào mắt Bà Đào, rồi nhìn Lâm. Cô mỉm cười — một nụ cười lạnh lẽo và sắc sảo hơn bất cứ ai trong phòng từng thấy.
"Cảm ơn bà đã cho tôi biết sự thật," Hạ nói, giọng bình thản đến lạ lùng. "Nhưng bà quên một điều. Tôi không phải là đứa trẻ trong ảnh nữa. Tôi là người đã đốt cháy cái mạng lưới mà bà mất cả đời để dệt nên."
Hạ không ký vào bản chuyển nhượng. Cô đặt cây bút xuống, rồi bất ngờ quẹt một que diêm, ném thẳng vào tập hồ sơ. Lửa bùng lên, nhanh chóng thiêu rụi những bằng chứng cuối cùng của quyền lực gia tộc.
"Tôi không cần tiền của các người. Tôi cũng không cần sự trả thù của bà."
Hạ quay lưng bước đi. Lâm định đi theo, nhưng cô dừng lại ở cửa.
"Đừng đi theo tôi, Lâm. Anh đã diễn vở kịch này quá đạt rồi. Hãy giữ lấy sự hối hận đó như một món quà chia tay."
Bà Đào gào thét trong điên cuồng khi chứng kiến cơ nghiệp tan tành. Hạ bước ra khỏi dinh thự, gió biển thổi tung mái tóc cô. Phía sau lưng cô, dinh thự lộng lẫy chìm trong biển lửa.
Mạng lưới đã đứt. Những sợi tơ đỏ đã cháy thành tro.
Hạ bước đi vào bóng đêm, không một xu dính túi, nhưng lần đầu tiên trong đời, cô biết mình thực sự là ai.
(Hết)
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
