Chương 9 · Bức Màn Cuối Cùng

Khói súng và mùi giấy cháy tan dần, để lại một căn phòng hội đồng tan hoang. Lâm đứng lặng giữa những mảnh vỡ, vết máu trên áo anh đã khô lại, sẫm màu.

Bà Đào bước ra từ bóng tối, đôi giày cao gót gõ lộc cộc trên sàn gỗ. Bà mỉm cười, một nụ cười không chạm tới ánh mắt.

"Con làm tốt lắm, Hạ," bà nói, giọng dịu dàng một cách đáng sợ.

Hạ sững sờ. "Bà gọi tôi là gì?"

Bà Đào lấy ra một tấm ảnh cũ, bị ố vàng theo thời gian. Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp đang bế một đứa trẻ sơ sinh. Người phụ nữ đó chính là Bà Đào, và đứa trẻ có một vết bớt nhỏ trên cổ tay — giống hệt Hạ.

"Gia tộc này đã cướp con khỏi ta để làm con tin cho những phi vụ làm ăn bẩn thỉu. Lâm không phải hôn phu của con, nó là đứa trẻ mồ côi ta nuôi dưỡng để đưa con trở về... và để tiêu diệt những kẻ đã phá nát đời ta."

Minh nhìn sang Lâm. Lâm không phủ nhận. Ánh mắt anh tràn ngập sự hối lỗi nhưng cũng đầy quyết tâm.

"Tất cả đều là kịch bản của bà?" Hạ hỏi, giọng run rẩy.

"Đúng," Bà Đào đáp. "Và giờ, mạng lưới đã sụp đổ. Con là người thừa kế duy nhất của đống tro tàn này. Hãy ký vào bản chuyển nhượng cuối cùng, và chúng ta sẽ rời khỏi đây."

Hạ nhìn tập hồ sơ trên bàn. Đây không phải là sự tự do. Đây chỉ là một chiếc lồng mới, được dệt bằng những sợi tơ tinh vi hơn.

Mạng Võ Tình Yêu

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn