Chương 1 · Đêm Tuyết Rời Hào Môn

Mùa đông năm nay đến sớm hơn thường lệ, mang theo những cơn gió bấc rít gào qua những khe cửa của tòa biệt thự họ Lâm sang trọng. Tuyết bắt đầu rơi, từng bông tuyết trắng muốt, mỏng manh nhưng lạnh lẽo đến thấu xương, phủ một lớp màn mờ ảo lên những khu vườn được cắt tỉa tỉ mỉ. Nhưng bên trong vẻ ngoài hào nhoáng đó, một vở kịch cay đắng đang đi đến hồi kết.

Lục Nhã Trúc đứng giữa phòng khách rộng lớn, nơi cô đã từng dành hàng giờ để trang trí cho những bữa tiệc xa hoa của gia đình. Giờ đây, căn phòng trông thật xa lạ. Đồ đạc vẫn thế, vẫn là bộ sofa da bò nhập khẩu từ Ý, vẫn là chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh trị giá bằng cả một căn chung cư, nhưng hơi ấm đã biến mất hoàn toàn.

Trên tay cô là Lục Tiểu Bảo, cậu bé bốn tuổi đang ngủ thiếp đi, đôi má đỏ bừng vì lạnh và có lẽ là cả vì sợ hãi trước những âm thanh gắt gỏng mà cậu đã phải nghe suốt cả tối. Tiểu Bảo vùi đầu vào cổ mẹ, hơi thở đều đặn nhưng thỉnh thoảng lại khẽ giật mình. Nhã Trúc siết chặt con trong vòng tay, đôi mắt cô bình thản đến đáng kinh ngạc, không có lấy một giọt nước mắt.

"Cô vẫn chưa ký sao?" Giọng nói của Lâm Minh vang lên, khô khốc và đầy vẻ sốt ruột.

Hắn đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly rượu vang đỏ, ánh mắt nhìn ra màn tuyết trắng xóa bên ngoài mà không thèm liếc nhìn vợ mình lấy một lần. Người đàn ông mà Nhã Trúc từng yêu sâu sắc, người mà cô đã hy sinh cả sự nghiệp rực rỡ để lui về làm hậu phương, giờ đây trông thật nhỏ bé và hèn hạ dưới lớp áo vest đắt tiền.

"Anh thực sự muốn tôi ký vào bản thỏa thuận này sao, Lâm Minh?" Nhã Trúc khẽ hỏi, giọng cô bình thản nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân. "Từ bỏ quyền nuôi con, từ bỏ toàn bộ cổ phần tại Lâm Thị mà tôi đã cùng anh gây dựng, và nhận lấy cái danh 'biển thủ công quỹ' để rời đi trong im lặng? Anh nghĩ tôi là kẻ ngu ngốc đến thế sao?"

Lâm Minh xoay người lại, gương mặt điển trai của hắn giờ đây hiện rõ vẻ nôn nóng. "Nhã Trúc, cô nên nhìn vào thực tế đi! Bằng chứng biển thủ đã nằm trong tay mẹ tôi. Nếu cô không ký, ngày mai cảnh sát sẽ có mặt ở đây. Cô muốn Tiểu Bảo nhìn thấy mẹ mình bị còng tay dẫn đi sao?"

Nhã Trúc nhếch môi cười, một nụ cười đầy châm biếm. "Bằng chứng? Anh đang nói về những hóa đơn mà Kiều Anh đã làm giả sao? Hay là những khoản chi khống mà chính anh đã ký tên nhưng lại đổ lỗi cho bộ phận sáng tạo của tôi? Lâm Minh, tôi đã là giám đốc sáng tạo của Lâm Thị suốt năm năm qua. Anh nghĩ tôi không biết anh đang làm gì với các con số sao?"

Lâm Minh khựng lại, ly rượu trong tay khẽ rung lên. Hắn không ngờ Nhã Trúc lại nắm rõ tình hình đến thế. Trong mắt hắn và gia đình họ Lâm, Nhã Trúc chỉ là một công cụ sáng tạo, một người thợ may cao cấp giúp họ kiếm tiền, chứ không phải là một người phụ nữ sắc sảo về tài chính.

"Dù cô có biết thì sao?" Hắn gầm lên, ném ly rượu xuống sàn nhà. Tiếng pha lê vỡ tan tành vang vọng khắp căn phòng, khiến Tiểu Bảo khẽ cựa quậy. "Cả giới thời trang này đều tin tôi! Cô chỉ là một kẻ ngoại đạo được gả vào hào môn. Ai sẽ tin lời một người phụ nữ bị chồng bỏ rơi?"

Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của biệt thự mở ra. Bà Lâm bước vào, khoác trên mình chiếc áo lông thú sang trọng, gương mặt bà lạnh lùng và đầy uy quyền. Đi bên cạnh bà là Kiều Anh — người trợ lý mà Nhã Trúc từng tin tưởng nhất, nay đang mặc một bộ váy hiệu của mùa mới nhất, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc thắng.

"Minh nhi, sao con còn nói nhiều với nó thế?" Bà Lâm lên tiếng, giọng bà lanh lảnh như tiếng kim loại va vào nhau. "Nhã Trúc, cô nên biết điều một chút. Gia đình họ Lâm chúng tôi đã đối xử với cô không tệ. Năm năm qua cô sống trong nhung lụa, ăn trắng mặc trơn, giờ đến lúc phải trả lại vị trí này cho người xứng đáng hơn rồi."

Nhã Trúc nhìn bà Lâm, người mà cô từng coi như mẹ ruột, từng thức đêm để thêu cho bà những bộ áo dài tinh xảo nhất khi bà bị bệnh. "Mẹ... con đã làm gì sai để mẹ đối xử với con và Tiểu Bảo như thế này? Tiểu Bảo là cháu nội của mẹ mà."

"Cháu nội?" Bà Lâm cười khẩy, ánh mắt nhìn Tiểu Bảo đầy khinh bỉ. "Nó mang dòng máu của một kẻ biển thủ, một kẻ không biết thân phận như cô. Nhà họ Lâm chúng tôi không cần loại người như vậy. Ký đi, rồi biến khỏi đây ngay lập tức trước khi ta đổi ý."

Nhã Trúc hít một hơi sâu. Cô đặt Tiểu Bảo xuống chiếc ghế sofa gần đó, rồi cầm lấy cây bút máy trên bàn. Cô không ký vào bản thỏa thuận ly hôn nhục nhã kia. Thay vào đó, cô viết nhanh vài dòng lên mặt sau của tờ giấy.

"Tôi, Lục Nhã Trúc, chính thức từ bỏ mọi quan hệ với gia đình họ Lâm. Tôi không cần một xu từ các người. Nhưng hãy nhớ kỹ điều này: Những gì tôi đã tạo ra cho Lâm Thị, tôi sẽ lấy lại gấp đôi. Những gì các người đã làm với tôi ngày hôm nay, tôi sẽ bắt các người phải trả giá bằng sự sụp đổ của chính cái hào môn mà các người đang cố giữ."

Cô ký tên một cách dứt khoát, rồi ném tờ giấy vào mặt Lâm Minh.

"Đi thôi, Tiểu Bảo."

Nhã Trúc bế con lên, cầm lấy chiếc vali duy nhất của mình. Cô bước ra khỏi phòng khách, không thèm nhìn lại những gương mặt đang sửng sốt phía sau.

Khi cô bước ra đến cổng chính, tuyết đã phủ một lớp dày trên mặt đất. Gió bấc thổi mạnh, tạt thẳng vào mặt, nhưng Nhã Trúc lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cô đã thoát khỏi cái lồng vàng đầy rẫy sự dối trá này.

"Mẹ ơi lạnh quá..." Tiểu Bảo thức giấc, rúc sâu vào lòng mẹ.

"Ngoan, Tiểu Bảo. Siêu nhân thì không sợ lạnh đâu." Nhã Trúc tháo chiếc khăn quàng cổ của mình, quấn chặt lấy con. "Mẹ con mình sẽ đi tìm một thế giới mới, nơi chỉ có tình yêu thôi."

Cô bước đi trên con đường phủ tuyết, tiếng giày cao gót nện xuống mặt đường tạo thành những âm thanh đơn độc nhưng vững chãi. Phía sau cô, tòa biệt thự họ Lâm vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong mắt Nhã Trúc, nó chỉ còn là một đống gạch đá vô hồn.

Cô ghé vào một bạm điện thoại công cộng ở ven đường, gọi một chiếc taxi.

"Cô đi đâu ạ?" Bác tài xế nhìn người phụ nữ xinh đẹp nhưng tơi tả giữa đêm tuyết mà ái ngại hỏi.

"Đến khu phố cổ, đường Thanh Xuân," Nhã Trúc đáp. Đó là nơi có căn phòng trọ của bà ngoại cô để lại, một nơi mà gia đình họ Lâm chưa từng biết tới.

Ngồi trên xe, Nhã Trúc nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn đường lướt qua, tạo thành những dải sáng mờ ảo. Cô mở chiếc vali nhỏ, bên trong không có trang sức hay tiền bạc, chỉ có một bộ kim chỉ cũ kỹ của bà ngoại và những bản phác thảo thiết kế mà cô đã bí mật giữ lại.

Lâm Minh nghĩ rằng hắn đã lấy đi tất cả của cô bằng cách chiếm đoạt bản quyền thiết kế của Lâm Thị. Nhưng hắn quên mất rằng, bản quyền chỉ là những tờ giấy, còn tài năng nằm ở trong máu thịt và đôi bàn tay của cô.

"Ngày mai sẽ là một ngày mới," Nhã Trúc thì thầm, cô tựa đầu vào cửa kính, mắt nhìn về phía chân trời xa thẳm. "Lâm Minh, Kiều Anh, bà Lâm... hãy tận hưởng những ngày cuối cùng của sự giàu sang đi. Vì Lục Nhã Trúc này đã thực sự trở lại."

Chiếc taxi cũ kỹ lăn bánh trên đường phố vắng lặng, chở theo một người mẹ mang trong mình trái tim tan vỡ nhưng ý chí sắt đá, và một đứa trẻ mang theo tương lai rực rỡ nhất mà thế giới thời trang từng được thấy. Đây không phải là sự kết thúc, đây là sự khởi đầu của một huyền thoại mới mang tên 'Bamboo'.

Mẹ Là Siêu Nhân: Hành Trình Lội Ngược Dòng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau