Chương 2 · Căn Phòng Thuê 10 Mét Vuông

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Chiếc xe taxi cũ kỹ, mùi xăng nồng nặc và lớp đệm ghế rách nát, lạch cạch lăn bánh qua những con phố trung tâm rực rỡ ánh đèn màu để tiến dần vào khu phố cổ. Đây là nơi mà thời gian dường như đã lãng quên, với những con hẻm nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo như mạng nhện và những dãy nhà cũ kỹ bám đầy rêu xanh.

Nhã Trúc ôm chặt Tiểu Bảo trong lòng, nhìn ra ngoài cửa kính. Ánh đèn neon rực rỡ của các trung tâm thương mại lùi xa dần, thay vào đó là những ánh đèn vàng hiu hắt từ những cột điện cũ. Sự tương phản này giống như một cú tát vào thực tại, nhắc nhở cô rằng cuộc đời hào nhoáng của "Phu nhân Lâm Thị" đã thực sự chấm dứt.

"Đến rồi đấy cô ạ. Đường này nhỏ quá, xe tôi không vào được," bác tài xế lên tiếng, giọng nói khàn khàn vì khói thuốc.

Nhã Trúc trả tiền, xách chiếc vali nặng trịch xuống xe. Tuyết vẫn rơi, nhưng ở đây không có người dọn dẹp thường xuyên nên mặt đường trở nên trơn trượt và lầy lội. Cô dắt Tiểu Bảo đi sâu vào con hẻm số 44. Mùi ẩm mốc, mùi thức ăn ôi thiu và tiếng cãi vã của một gia đình nào đó vọng ra từ những ô cửa sổ nhỏ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Cuối con hẻm là một ngôi nhà gác mái bằng gỗ đã mục nát một nửa. Đây là di sản duy nhất mà bà ngoại để lại cho Nhã Trúc trước khi mất — một nơi mà cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải quay lại.

"Cô tìm ai?" Một người đàn bà trung niên, dáng người đậm đà, tóc cuốn lô, miệng ngậm một mẩu tăm bước ra từ căn nhà đối diện. Bà ta nhìn Nhã Trúc từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở chiếc áo khoác hiệu nhưng đã lấm lem tuyết bẩn.

"Chào bác, cháu là Nhã Trúc, cháu ngoại bà cụ Lục ạ. Cháu quay về để ở căn gác mái," Nhã Trúc khẽ chào.

Người đàn bà, được gọi là bà Tám chủ xóm trọ, nhướng mày. "À, con bé Trúc năm xưa đây sao? Nghe nói gả vào nhà giàu lắm mà, sao giờ lại bế con về đây với cái vali rách thế kia? Bị chồng đuổi à?"

Lời nói của bà Tám như một mũi kim đâm thẳng vào lòng tự ái của Nhã Trúc. Cô hít một hơi sâu, nụ cười trên môi vẫn không thay đổi. "Cháu thích không khí ở đây thôi bác ạ. Nhà giàu thì sang thật, nhưng ngột ngạt quá, cháu về đây cho thoáng."

Bà Tám cười khẩy, quẹt mẩu tăm sang bên khóe miệng. "Thoáng thì có thoáng thật, nhưng mà dột đấy nhé. Chìa khóa đây, tiền điện nước tính theo đầu người, đừng có mà dùng lãng phí."

Nhã Trúc nhận chìa khóa, dắt Tiểu Bảo leo lên những bậc cầu thang gỗ kêu "ken két" như muốn gãy dưới mỗi bước chân. Căn gác mái rộng chưa đầy 10 mét vuông, trần nhà thấp đến mức cô cảm thấy như chỉ cần giơ tay lên là có thể chạm vào bóng tối. Mùi bụi bặm, mùi gỗ mục và mùi của sự nghèo khó xộc vào mũi.

Tiểu Bảo nhìn quanh, đôi mắt to tròn hiện rõ vẻ ngơ ngác. Cậu bé vốn dĩ sống trong căn phòng ngủ rộng hơn 50 mét vuông với đầy đủ đồ chơi hiện đại, giờ đây phải đối mặt với bốn bức tường bong tróc và một chiếc giường đơn bằng sắt rỉ sét.

"Mẹ ơi... đây là nhà mới của mình sao ạ? Sao nó nhỏ thế mẹ?" Tiểu Bảo nắm chặt tay mẹ, giọng nói run run.

Nhã Trúc quỳ xuống, ôm con vào lòng. Cô cố ngăn một tiếng thở dài. "Đúng rồi con yêu. Đây là 'căn cứ bí mật' của siêu nhân. Con thấy không, căn phòng này nhỏ nên mẹ con mình sẽ luôn được ở gần nhau. Mẹ sẽ biến nó thành một nơi tuyệt vời nhất, con tin mẹ không?"

Tiểu Bảo gật đầu, dù trong lòng cậu bé chắc chắn vẫn còn rất nhiều thắc mắc. Nhã Trúc bắt đầu bắt tay vào dọn dẹp. Cô tháo chiếc áo khoác đắt tiền ra, vắt lên chiếc đinh rỉ trên tường, rồi dùng chiếc khăn tay cũ thấm nước để lau chùi lớp bụi dày cộp trên mặt bàn.

Trong lúc dọn dẹp, cô tìm thấy một chiếc hộp thiếc cũ nằm sâu dưới gầm giường. Mở ra, bên trong là những mảnh vải vụn, vài cuộn chỉ màu và một cây kim thêu bằng đồng đã xỉn màu. Đây là những kỷ vật của bà ngoại — một thợ thêu nổi tiếng của khu phố này năm xưa.

Nhã Trúc vuốt ve cây kim đồng, cảm thấy một luồng điện chạy qua tim. Bà ngoại từng nói: "Nhã Trúc, phụ nữ chúng ta có thể mất tất cả, nhưng chỉ cần còn cây kim này, chúng ta sẽ không bao giờ chết đói." Lúc đó cô chỉ cười, cho rằng bà quá lạc quan. Giờ đây, cô mới hiểu ý nghĩa sâu xa của lời nói đó.

Suốt đêm đó, Nhã Trúc không ngủ. Cô dùng tấm vải lụa đỏ — thứ duy nhất cô mang theo từ phòng thiết kế — để che đi mảng tường bong tróc nhất. Cô dùng chỉ màu để thêu lên đó hình một con rồng nhỏ đang bay lượn giữa những đám mây. Chỉ bằng vài đường kim cơ bản nhưng vô cùng tinh tế, góc phòng cũ kỹ bỗng chốc trở nên sinh động và mang một chút không khí nghệ thuật.

Gần sáng, khi Tiểu Bảo đã ngủ say trên chiếc giường sắt được phủ lớp chăn mỏng, Nhã Trúc ngồi bên cửa sổ nhìn xuống con hẻm. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh vẫn còn đó. Cô kiểm tra lại túi xách của mình. Sau khi trả tiền taxi, cô chỉ còn lại đúng 200 tệ — số tiền không đủ để mua một hộp sữa bột loại xịn cho Tiểu Bảo.

"Phải làm việc thôi," cô thầm nhủ.

Sáng hôm sau, Nhã Trúc dắt Tiểu Bảo xuống phố. Cô không đi tìm những công ty thời trang lớn, vì cô biết Lâm Minh đã dùng ảnh hưởng của mình để chặn đứng con đường của cô. Cô đi vào những khu chợ bình dân, tìm những tiệm may nhỏ lẻ.

"Chào chị, tiệm mình có cần thợ may phụ không ạ? Cháu có thể sửa đồ, thêu hoa, hoặc cắt may theo mẫu," Nhã Trúc hỏi ở một tiệm may nằm ngay đầu chợ.

Bà chủ tiệm, một người phụ nữ trung niên với cặp kính lão trễ xuống mũi, nhìn Nhã Trúc từ đầu đến chân. "Trông cô như tiểu thư thế kia, biết gì về máy may công nghiệp? Với lại, tiệm tôi nhỏ, lương chẳng đáng bao nhiêu đâu."

"Cháu không ngại khổ đâu ạ. Cháu chỉ cần một công việc để nuôi con," Nhã Trúc khẩn khoản.

Đúng lúc đó, một người khách hàng bước vào, tay cầm một chiếc váy lụa tơ tằm bị rách một đường dài ở tà. "Bà chủ ơi, bộ này tôi chuẩn bị mặc đi đám cưới con gái mà lỡ tay quẹt vào đinh rách mất rồi. Bà xem có cách nào vá lại mà không lộ không?"

Bà chủ tiệm xem xét vết rách rồi lắc đầu. "Vết này to quá, lại ở ngay chỗ lụa bóng thế này, vá kiểu gì cũng lộ dấu chỉ cô ạ. Hay cô mua vải mới tôi may lại cho?"

Người khách thở dài thất vọng. "Vải này là hàng hiếm, giờ tìm đâu ra mẫu y hệt thế này được."

Nhã Trúc tiến lại gần, khẽ lên tiếng: "Bà ơi, nếu bà tin cháu, cháu có thể dùng kỹ thuật 'thêu ẩn' để xử lý vết rách này. Cháu cam đoan không những không lộ mà còn làm bộ váy đẹp hơn."

Mọi người quay sang nhìn cô. Bà chủ tiệm nghi ngờ: "Thêu ẩn? Đó là kỹ thuật cổ truyền, giờ mấy người làm được? Cô đừng có nói khoác."

Nhã Trúc không giải thích, cô xin mượn bộ kim chỉ thêu của tiệm. Cô chọn một sợi chỉ có tông màu nhạt hơn mặt vải một chút, rồi bắt đầu đưa kim. Đôi tay cô di chuyển nhanh thoăn thoắt, kim đưa đến đâu, vết rách dường như biến mất đến đó. Cô không vá, mà cô thêu lên đó một nhành lan mảnh mai, cánh hoa che lấp hoàn toàn vết rách một cách tự nhiên đến mức kinh ngạc.

Mười lăm phút sau, Nhã Trúc đưa lại bộ váy cho người khách. Bà chủ tiệm và người khách đều há hốc mồm. Nhành lan thêu trên lụa trông như thể nó được in trực tiếp từ lúc dệt vải, sống động và đầy tính nghệ thuật.

"Trời ơi... đẹp quá! Cô là ai vậy?" Người khách sung sướng rút ra 500 tệ đưa cho Nhã Trúc. "Đây, tiền công đây, cô giữ lấy. Cô thực sự là cứu tinh của tôi!"

Nhã Trúc nhận tiền, lòng bỗng thấy nhẹ nhõm. Cô nhìn bà chủ tiệm may. "Bác thấy tay nghề của cháu thế nào ạ?"

Bà chủ tiệm đẩy kính lên, ánh mắt nhìn Nhã Trúc giờ đã đầy vẻ nể phục. "Cô gái, cô không phải là thợ may thường. Thôi được rồi, từ mai cô cứ đến đây, tôi sẽ giao cho cô những đơn hàng khó nhất. Lương chúng ta chia đôi, thế nào?"

Nhã Trúc mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Cô nhìn sang Tiểu Bảo đang ngồi chơi với những cuộn chỉ vụn ở góc tiệm.

Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô biết mình sẽ thắng. Bởi vì hào môn có thể cướp đi địa vị của cô, nhưng họ không bao giờ có thể cướp đi đôi bàn tay đã được tôi luyện qua hàng ngàn đêm trắng này. Căn gác mái 10 mét vuông có thể chật hẹp, nhưng nó là nơi khởi đầu cho một đế chế mới mang tên chính cô.

Mẹ Là Siêu Nhân: Hành Trình Lội Ngược Dòng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...