Mùa đông ở miền Bắc luôn mang theo một cái lạnh rất riêng, không phải cái lạnh khô hanh của những vùng cao nguyên, mà là cái lạnh buốt giá, thấm thía, len lỏi vào từng thớ thịt. Đêm nay, gió mùa đông bắc tràn về với cường độ mạnh, rít gào qua những ngõ ngách chật hẹp của khu phố cổ, khiến những mái ngói rêu phong run rẩy dưới sức mạnh của thiên nhiên. Những cơn mưa phùn ẩm ướt bắt đầu rơi, không đủ để làm sạch bụi bặm nhưng lại đủ để khiến không khí trở nên nặng nề và khó thở.
Bên trong căn gác mái gỗ của Lục Nhã Trúc, sự tĩnh lặng của đêm tối bị phá vỡ bởi những tiếng gió rít qua kẽ cửa. Cô đã cố gắng dùng mọi thứ có thể — những mảnh vải vụn, những tờ báo cũ — để chèn vào những lỗ hổng trên tường, nhưng cái lạnh vẫn như một con rắn băng giá, trườn qua mọi lớp bảo vệ để quấn lấy hai mẹ con.
Tiểu Bảo nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét, cuộn tròn trong lớp chăn mỏng manh. Cậu bé bắt đầu ho. Ban đầu chỉ là những tiếng khục khặc khô khốc trong cổ họng, nhưng khi đêm về sáng, cơn ho trở nên dồn dập và xé lòng hơn bao giờ hết. Mỗi tiếng ho của con như một nhát dao khía vào trái tim của Nhã Trúc. Cô bật dậy, đôi bàn tay run rẩy chạm vào trán con.
Nóng. Nóng như lửa đốt.
Tiểu Bảo sốt cao đến mức gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, đôi môi khô nẻ khẽ mấp máy những lời mê sảng. "Mẹ ơi... con khát... mẹ ơi... con lạnh quá..."
Nhã Trúc hoảng hốt. Cô vội vã đi lấy nước ấm, thấm khăn chườm lên trán và nách cho con. Nhưng nhiệt độ dường như không có dấu hiệu thuyên giảm. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình — đôi bàn tay vốn dĩ chỉ biết cầm bút vẽ thiết kế và chạm vào những loại vải thượng hạng — giờ đây đang lúng túng giữa thực tại khắc nghiệt. Trong túi cô chỉ còn lại đúng 150 tệ, số tiền cô vừa nhận được từ việc sửa quần áo thuê suốt cả ngày hôm nay. 150 tệ, ở cái thành phố đắt đỏ này, thậm chí không đủ để mua một liều thuốc hạ sốt loại xịn nếu không có bảo hiểm y tế.
Cô đứng lặng giữa căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng hiu hắt từ chiếc đèn đường leo lét xuyên qua kẽ lá rụng vào. Một cảm giác bất lực tột cùng xâm chiếm tâm trí cô. Chỉ mới cách đây vài tháng, khi còn là phu nhân nhà họ Lâm, chỉ cần Tiểu Bảo khẽ hắt hơi một cái là đã có cả một đội ngũ y tế gia đình túc trực. Giờ đây, đứng giữa bốn bức tường mục nát, cô nhận ra mình chẳng có gì cả. Cô không có tiền, không có quyền lực, thậm chí không có một người thân nào để gọi điện cầu cứu.
"Lâm Minh... anh có biết con trai anh đang cận kề nguy hiểm không?" Nhã Trúc nghiến răng, sự uất hận dâng lên trong lòng. Nhưng rồi cô nhanh chóng gạt đi. Cô không có thời gian để hận thù lúc này. Cô phải cứu con.
Đúng lúc đó, có tiếng đập cửa dồn dập. Tiếng gỗ mục kêu ken két dưới sức nặng của những cú đấm.
"Cô Trúc ơi! Cô có nhà không?" Giọng nói lanh lảnh của bà Tám chủ xóm trọ vang lên giữa đêm vắng.
Nhã Trúc vội vã ra mở cửa. Bà Tám đứng đó, trên vai khoác chiếc áo bông cũ kỹ màu xám, mái tóc cuốn lô lộ ra dưới chiếc khăn trùm đầu. Trên tay bà là một bát nước nóng bốc khói nghi ngút.
"Bác Tám... Tiểu Bảo sốt cao quá, cháu..." Nhã Trúc không kìm được nước mắt, cô nghẹn ngào.
Bà Tám bước vào, đẩy Nhã Trúc sang một bên rồi tiến lại gần giường. Bà đặt bát nước xuống, sờ trán Tiểu Bảo rồi chậc lưỡi. "Sốt cao thế này thì không đùa được đâu cô gái. Trẻ con khu này mùa này hay bị cảm mạo lắm, nếu không xử lý kịp là biến chứng phổi ngay."
Bà Tám vừa nói vừa nhanh nhẹn lấy từ trong túi áo ra một hũ dầu gió nhỏ và một ít gừng già đã giã nát. "Đây, tôi có bát nước lá tía tô vừa sắc xong, cô cho nó uống đi. Sau đó dùng gừng này xoa vào lòng bàn chân và ngực cho nó. Thuốc nam của người nghèo mình thế thôi mà nhạy lắm."
Nhã Trúc như người chết đuối vớ được cọc, cô vội vàng đỡ Tiểu Bảo dậy. Cậu bé lờ đờ mở mắt, mùi thuốc đắng ngắt khiến cậu nhăn mặt, nhưng trước sự dỗ dành của mẹ và cái nhìn nghiêm nghị nhưng ấm áp của bà Tám, cậu cũng gắng gượng uống hết bát nước.
Suốt hai giờ sau đó, bà Tám không hề về phòng. Bà cùng Nhã Trúc thay khăn liên tục cho Tiểu Bảo. Bà kể cho Nhã Trúc nghe về những ngày tháng bà một mình nuôi con giữa khu phố cổ này, về những lần con bà ốm đau mà không có một xu dính túi. Giọng nói của bà Tám thô kệch, đôi khi còn chêm vào những lời chửi thề bâng quơ, nhưng Nhã Trúc cảm nhận được một sự chân thành mà cô chưa bao giờ tìm thấy ở những bữa tiệc ngoại giao của giới thượng lưu.
"Cô Trúc này," bà Tám vừa xoa bóp tay chân cho Tiểu Bảo vừa nói, "ở cái xóm này, ai cũng có nỗi khổ riêng. Người ta nhìn cô ăn mặc thế kia thì tưởng cô sa cơ lỡ vận, nhưng tôi thấy cô có cái khí chất không giống người thường. Cô phải giữ lấy cái đó mà sống. Đừng có để cái nghèo nó bóp chết cái tâm của mình."
Nhã Trúc im lặng gật đầu. Cô nhìn bà Tám, nhìn đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn đang ân cần chăm sóc con mình, lòng cô bỗng thấy ấm áp lạ kỳ. Hào môn... hào môn thực sự là đây sao? Không phải là những bức tường đá hoa cương lạnh lẽo, mà là sự đùm bọc giữa những con người cùng khổ.
Gần 4 giờ sáng, nhiệt độ của Tiểu Bảo cuối cùng cũng hạ xuống. Cậu bé bắt đầu vã mồ hôi, hơi thở trở nên đều đặn và bình thản hơn. Bà Tám thở phào, đứng dậy vươn vai.
"Thôi, nó ổn rồi đấy. Cô tranh thủ chợp mắt tí đi, sáng ra còn phải đi làm."
Nhã Trúc tiễn bà Tám ra cửa, lòng tràn đầy lòng biết ơn. Cô quay lại giường, nhìn gương mặt bình yên của con trai, một cảm giác quyết tâm mãnh liệt trỗi dậy. Cô không thể chỉ dựa vào sự giúp đỡ của hàng xóm mãi được. Cô phải kiếm tiền, thật nhiều tiền, bằng chính đôi bàn tay này.
Dù đã thức trắng đêm, Nhã Trúc không hề thấy mệt mỏi. Cô ngồi vào chiếc máy khâu cũ ở góc phòng, dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Cô còn một nhiệm vụ quan trọng: phục chế chiếc áo dài nhung cổ của một vị phu nhân giàu có mà bà chủ tiệm may đã giao cho cô. Đây là chiếc áo quý giá, vải nhung đã sờn và bị gián nhấm ở vài chỗ rất lộ liễu. Bà chủ tiệm nói nếu không sửa được mà làm hỏng thêm, Nhã Trúc sẽ phải đền bù bằng cả năm tiền lương.
Nhã Trúc cầm chiếc áo lên, ngón tay cô lướt nhẹ trên bề mặt lụa nhung mịn màng. Cô nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra hàng ngàn họa tiết cổ xưa. Cô không dùng cách vá thông thường, vì nhung là loại vải rất khó giấu vết chỉ. Cô quyết định dùng kỹ thuật thêu "Vân Mây Cổ" — một kỹ thuật thêu chìm cực kỳ phức tạp mà cô đã học được từ những bản vẽ cổ trong thư viện của viện thiết kế năm xưa.
Sợi chỉ tơ tằm màu vàng đồng được cô tước nhỏ ra, chỉ bằng một phần mười sợi tóc. Đôi tay cô bắt đầu di chuyển. Kim đưa lên, hạ xuống với nhịp độ đều đặn và tinh tế đến mức không tiếng động. Những chỗ vải bị rách, bị sờn dần dần biến mất, thay vào đó là những đám mây mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện trên nền nhung đen thẳm. Những đám mây như đang trôi, mang theo hơi thở của thời gian và sự quý phái của cung đình.
Cô làm việc như một nghệ nhân đang đắm mình trong tác phẩm của cuộc đời. Mỗi đường kim không chỉ là để sửa chữa một món đồ, mà là để khẳng định giá trị của chính mình. Cô thêu vào đó tất cả sự kiêu hãnh của một nhà thiết kế hàng đầu, tất cả tình yêu của một người mẹ đang chiến đấu vì con.
Sáu giờ sáng, ánh mặt trời bắt đầu le lói qua kẽ lá rụng vào căn gác mái. Nhã Trúc thắt nút sợi chỉ cuối cùng. Cô giơ chiếc áo lên dưới ánh sáng ban mai. Những đám mây vàng đồng rực rỡ lên, khiến chiếc áo dài cũ kỹ bỗng chốc trở nên lộng lẫy và mang một linh hồn hoàn toàn mới. Nó không còn là một chiếc áo được sửa lại, nó là một tác phẩm nghệ thuật độc bản.
Tiểu Bảo thức giấc, cậu bé dụi mắt nhìn mẹ. "Mẹ ơi... đẹp quá. Con rồng đang bay trên mây kìa mẹ."
Nhã Trúc mỉm cười, bế con lên. "Đó là những đám mây bảo vệ con đấy Tiểu Bảo. Hôm nay con thấy trong người thế nào rồi?"
"Con hết đau rồi mẹ ạ. Con muốn ăn phở."
Nhã Trúc hôn lên trán con, lòng nhẹ nhõm. "Được, siêu nhân của mẹ sẽ được ăn bát phở ngon nhất khu phố này."
Cô dắt tay con bước xuống cầu thang gỗ. Con hẻm số 44 sáng nay nhộn nhịp một cách lạ thường. Mùi bánh cuốn nóng hổi, tiếng cười nói của các bà nội trợ đi chợ sớm, tiếng rao của người bán báo... tất cả tạo nên một bản nhạc sống động của cuộc đời. Nhã Trúc bước đi giữa đám đông, đầu ngẩng cao. Cô không còn cảm thấy mình là một người phụ nữ bị ruồng bỏ nữa. Cô là một người mẹ, một nghệ nhân, và cô đang chuẩn bị viết nên một chương mới, rực rỡ và vững chãi hơn bất cứ hào môn nào trên thế giới này.
Cuộc hành trình của "Bamboo" thực sự đã bắt đầu từ những đường thêu vân mây trong đêm trắng này.
