Số tiền 15.000 tệ từ bà Trần không chỉ là một khoản thù lao, nó là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến tự do và sự tái sinh của Lục Nhã Trúc. Sau khi gửi tiết kiệm một khoản nhỏ để dự phòng cho tương lai của Tiểu Bảo, Nhã Trúc quyết định rời khỏi căn gác mái ở hẻm số 44. Dù nơi đây đã cưu mang mẹ con cô trong những ngày tăm tối nhất, nhưng cô biết mình cần một môi trường tốt hơn cho sự phát triển của con và cho cả công việc sáng tạo của mình.
Cô thuê một căn hộ nhỏ nằm ở tầng 5 của một khu chung cư cũ nhưng yên tĩnh và ngập tràn ánh nắng. Căn hộ chỉ rộng khoảng 45 mét vuông, nhưng có một ban công rộng nhìn ra những tán cây xà cừ xanh mướt. Nhã Trúc dành riêng một góc nhỏ gần ban công để đặt chiếc máy khâu và bàn cắt vải. Cô treo lên tường những bản phác thảo thiết kế mới nhất của mình, những bản vẽ mang tên thương hiệu mà cô hằng ấp ủ: "Bamboo".
"Tiểu Bảo, từ nay đây sẽ là lâu đài mới của chúng ta," Nhã Trúc vừa sắp xếp đồ đạc vừa nói với con trai.
Tiểu Bảo thích thú chạy khắp căn phòng, cậu bé đặc biệt yêu thích góc ban công, nơi cậu có thể nhìn thấy những cánh chim sẻ chao liệng giữa bầu trời xanh. "Mẹ ơi, ở đây không có mùi ẩm mốc nữa mẹ nhỉ? Con thích lâu đài này lắm!"
Để chúc mừng cho khởi đầu mới, Nhã Trúc quyết định đưa Tiểu Bảo đi mua sắm tại một trung tâm thương mại cao cấp — nơi mà trước đây cô vẫn thường ghé thăm với tư cách là khách hàng VIP, nhưng giờ đây cô trở lại với một tâm thế hoàn toàn khác. Cô không còn mặc những bộ đồ hiệu đắt tiền, chỉ là một chiếc váy lanh màu trắng đơn giản do cô tự may, nhưng khí chất thanh tao và đôi mắt sáng ngời của cô vẫn khiến nhiều người phải ngoái nhìn.
Tiểu Bảo được mẹ mua cho một bộ quần áo mới và một con robot đồ chơi mà cậu hằng ao ước. Cậu bé vừa đi vừa nhảy chân sáo, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy tay mẹ. Nhưng đúng lúc sự bình yên đang bao phủ lên hai mẹ con, thì một giọng nói chói tai, đầy vẻ mỉa mai vang lên từ phía sau.
"Ô kìa, tôi cứ tưởng mình nhìn nhầm. Chẳng phải là 'Phu nhân Lâm Thị' danh giá đây sao? Sao giờ lại sa sút đến mức phải đi mua đồ ở khu giảm giá thế này?"
Nhã Trúc khựng lại. Cô từ từ quay người lại. Đứng trước mặt cô là Lâm Minh — chồng cũ của cô, và bên cạnh hắn là Kiều Anh, người trợ lý phản bội nay đã nghiễm nhiên trở thành người tình công khai của hắn. Lâm Minh vẫn phong độ trong bộ vest đắt tiền, nhưng ánh mắt hắn nhìn Nhã Trúc chỉ toàn sự khinh rẻ và hả hê. Kiều Anh thì khoác tay hắn, diện một bộ váy lụa đỏ rực rỡ, bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương lớn cố tình đưa lên vuốt tóc để khoe khoang.
"Lâm tổng, đã lâu không gặp. Có vẻ như gu thẩm mỹ của anh vẫn dậm chân tại chỗ, thậm chí là có phần đi xuống nhỉ?" Nhã Trúc bình thản đáp, ánh mắt cô lướt qua bộ váy của Kiều Anh với vẻ thương hại. "Bộ váy đó... nếu tôi không nhầm thì là thiết kế lỗi từ mùa trước của Lâm Thị mà tôi đã từng yêu cầu hủy bỏ vì nó quá... rẻ tiền."
Gương mặt Kiều Anh ngay lập tức biến sắc, cô ta siết chặt tay Lâm Minh, giọng nói run lên vì tức giận. "Chị... chị đừng có mà ngậm máu phun người! Đây là thiết kế mới nhất của tôi cho bộ sưu tập mùa xuân này đấy!"
"Ồ, ra là thiết kế của cô sao?" Nhã Trúc bật cười nhạt. "Vậy thì tôi hiểu tại sao cổ phiếu của Lâm Thị lại đang lao dốc rồi. Một kẻ chỉ biết sao chép ý tưởng và xào nấu lại những bản thảo cũ thì làm sao có thể tạo ra được giá trị thực sự?"
Lâm Minh tiến lại gần một bước, hắn nhìn xuống Tiểu Bảo bằng ánh mắt lạnh lùng, không hề có lấy một chút tình phụ tử. "Nhã Trúc, cô vẫn cứng đầu như ngày nào. Cô nghĩ mình là ai? Một thợ may dạo ở khu ổ chuột mà cũng dám lên giọng dạy bảo chúng tôi sao? Cô có biết chỉ cần tôi nhấc máy, không một tiệm may nào ở cái thành phố này dám nhận cô không?"
Tiểu Bảo bỗng nhiên buông tay mẹ ra, cậu bé đứng chắn trước mặt Nhã Trúc, đôi mắt nhỏ quắc lên nhìn Lâm Minh. "Chú xấu xa! Chú không được mắng mẹ cháu! Mẹ cháu là siêu nhân, mẹ cháu giỏi nhất thế giới! Còn chú... chú chỉ là đồ nói dối!"
Lâm Minh sững sờ trước sự dũng cảm của đứa con mà hắn từng khinh thường. Hắn định giơ tay lên định tát cậu bé, nhưng Nhã Trúc đã nhanh chóng kéo con lại sau lưng, ánh mắt cô giờ đây không còn bình thản nữa, nó sắc lạnh như một lưỡi dao vừa được mài giũa.
"Lâm Minh, nếu anh dám chạm vào một sợi tóc của Tiểu Bảo, tôi thề sẽ khiến anh phải hối hận cả đời," Nhã Trúc nói từng chữ một, giọng cô thấp nhưng mang theo một sức mạnh khiến kẻ đối diện phải rùng mình. "Anh nghĩ mình có thể chặn đứng con đường của tôi sao? Anh lầm rồi. Sự giàu sang của anh được xây dựng trên mồ hôi và trí tuệ của tôi. Và tôi có thể xây dựng lại nó từ con số không, nhưng anh... nếu không có tôi, anh chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch."
Cô nhìn sang Kiều Anh, nụ cười trên môi đầy sự châm biếm. "Còn cô, Kiều Anh. Hãy tận hưởng những ngày tháng sống trong ánh hào quang đi mượn này đi. Vì khi tôi trở lại, vị trí 'nhà thiết kế hàng đầu' của cô sẽ tan biến nhanh hơn cả tuyết gặp nắng đấy."
Dứt lời, Nhã Trúc dắt Tiểu Bảo quay lưng bước đi, đầu ngẩng cao đầy kiêu hãnh. Cô không thèm để ý đến những lời chửi bới tục tĩu của Kiều Anh hay cái nhìn hằn học của Lâm Minh ở phía sau. Cô biết, trận chiến này giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Tối hôm đó, Nhã Trúc ngồi bên cửa sổ ban công, nhìn những ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa. Cuộc gặp gỡ tình cờ ở trung tâm thương mại không làm cô suy sụp, trái lại, nó nhen nhóm trong cô một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, để đối đầu với thế lực của Lâm Thị, cô không thể chỉ dựa vào tài năng của mình. Cô cần một cái ô đủ lớn, một thế lực có thể đối trọng với họ Lâm.
Trong đầu cô hiện ra gương mặt lạnh lùng của Cố Thần — vị CEO trẻ tuổi của tập đoàn Cố Thị, người mà bà Trần từng nhắc tới như một "con quái vật" trên thương trường. Tập đoàn Cố Thị và Lâm Thị vốn dĩ là hai đối thủ truyền kiếp, và nếu cô có thể hợp tác với họ, đó sẽ là đòn giáng mạnh nhất vào Lâm Minh.
"Ngày mai, mình sẽ chủ động liên lạc với bà Trần," Nhã Trúc thầm nhủ.
Cô quay lại nhìn Tiểu Bảo đang say ngủ, trên môi vẫn còn vương một nụ cười hồn nhiên. Con trai chính là nguồn sức mạnh vô tận của cô. Vì Tiểu Bảo, cô sẵn sàng bước vào một cuộc chiến đầy rẫy những âm mưu và cạm bẫy. Cô sẽ không còn là một Lục Nhã Trúc cam chịu và nhu nhược của ngày xưa nữa. Cô là "Bamboo" — loài tre thanh cao nhưng dẻo dai, dù có bị bão tố vùi dập cũng sẽ không bao giờ gãy đổ, mà càng mạnh mẽ vươn cao hơn giữa bầu trời xanh.
Trận chiến hào môn này, ai là kẻ thắng, ai là người bại, giờ mới chỉ là khúc dạo đầu.
