Chương 6 · Bản Thiết Kế "Tiểu Bảo"

Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những tán lá xà cừ, nhảy múa trên chiếc bàn làm việc gỗ sồi nhỏ của Lục Nhã Trúc. Cô đang mải mê phác thảo những đường nét cuối cùng cho bộ sưu tập mà cô dành trọn tâm huyết — "Bản Thiết Kế Tiểu Bảo". Đây không chỉ là một bộ sưu tập thời trang trẻ em thông thường, mà là sự kết tinh của tình mẫu tử, là khát vọng bảo vệ con trai trước những sóng gió cuộc đời.

Từng đường kim mũi chỉ, từng họa tiết thêu tay đều được Nhã Trúc tính toán tỉ mỉ. Cô muốn kết hợp sự tiện dụng, thoải mái của thời trang hiện đại với vẻ đẹp huyền bí, tinh xảo của những họa tiết cổ truyền mang ý nghĩa bình an.

Đúng lúc đó, điện thoại của Nhã Trúc rung lên. Là bà Trần.

"Nhã Trúc, chiều nay cô có rảnh không? Tôi muốn giới thiệu cô với một người bạn. Tôi tin rằng anh ấy sẽ rất quan tâm đến dự án Bamboo của cô," giọng bà Trần đầy vẻ hào hứng.

"Dạ, cháu rảnh ạ. Cháu cảm ơn bà Trần rất nhiều," Nhã Trúc đáp, lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác hồi hộp lạ thường.

Địa điểm hẹn gặp là văn phòng tại tầng cao nhất của tòa nhà Cố Thị — biểu tượng của quyền lực và sự giàu sang bậc nhất thành phố. Khi Nhã Trúc bước vào sảnh tòa nhà, cô không khỏi choáng ngợp trước sự sang trọng và chuyên nghiệp nơi đây. Cô hít một hơi sâu, chỉnh lại tà áo lanh trắng và dắt tay Tiểu Bảo bước vào thang máy.

Văn phòng của CEO Cố Thị rộng lớn và mang đậm phong cách tối giản nhưng vô cùng đẳng cấp. Qua lớp kính lớn, cả thành phố thu nhỏ lại dưới chân. Ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun là một người đàn ông trẻ tuổi, gương mặt lạnh lùng như tạc tượng, đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ mệt mỏi nhưng cực kỳ sắc sảo. Đó chính là Cố Thần — "con quái vật" của giới tài chính.

"Cố tổng, đây là Lục Nhã Trúc, người mà tôi đã kể với anh," bà Trần giới thiệu.

Cố Thần không ngẩng đầu lên, tay vẫn đang lướt qua một tập hồ sơ. "Ngồi đi. Tôi chỉ có 10 phút. Hy vọng Bamboo của cô có cái gì đó thực sự đáng để tôi lãng phí thời gian."

Nhã Trúc không hề lúng túng trước thái độ xa cách của anh. Cô bình thản đặt tập bản thảo lên bàn, mở ra trang đầu tiên. "Cố tổng, tôi không đến đây để xin đầu tư theo cách thông thường. Tôi đến đây để mời anh cùng tôi định nghĩa lại thị trường thời trang trẻ em cao cấp."

Cố Thần khựng lại, anh từ từ ngước mắt lên nhìn Nhã Trúc. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt lạnh lùng của anh khi thấy vẻ tự tin và khí chất thanh cao của người phụ nữ trước mặt. Anh cầm lấy tập bản thảo, lướt qua những trang phác thảo bộ sưu tập "Tiểu Bảo".

"Sự kết hợp giữa lụa tơ tằm tự nhiên và kỹ thuật thêu ẩn hoa truyền thống?" Cố Thần hỏi, giọng nói trầm thấp và đầy uy lực. "Cô nghĩ các bậc phụ huynh giàu có sẽ bỏ ra hàng ngàn đô cho một bộ đồ mà con cái họ chỉ mặc được vài tháng rồi lớn nhanh như thổi?"

"Họ không mua quần áo, thưa Cố tổng. Họ mua sự an tâm và một câu chuyện," Nhã Trúc nhìn thẳng vào mắt anh. "Trong mỗi đường thêu của tôi đều chứa đựng lời cầu chúc bình an. Trong mỗi thước vải của tôi đều là sự nâng niu làn da nhạy cảm nhất. Những người mẹ giàu có, họ có thể mua cả thế giới cho con, nhưng họ không thể mua được tình yêu và sự tỉ mỉ của một người mẹ khác gửi gắm vào từng sợi chỉ. Đó chính là giá trị độc bản của Bamboo."

Cố Thần im lặng nhìn vào bản phác thảo hình một chú rồng nhỏ đang bay giữa mây ngàn được thêu chìm trên vạt áo khoác của trẻ em. Anh bỗng nhiên nhớ lại tuổi thơ cô độc của chính mình trong ngôi biệt thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo của nhà họ Cố. Nếu năm xưa, mẹ anh cũng dành cho anh một sự nâng niu như thế này...

Tiểu Bảo đứng cạnh mẹ, thấy Cố Thần cứ nhìn chằm chằm vào bản vẽ, cậu bé bỗng nhiên lên tiếng: "Chú ơi, mẹ cháu thêu đẹp lắm! Mẹ cháu thức đêm để vẽ rồng cho cháu đấy. Cháu mặc vào thấy mình mạnh mẽ như siêu nhân luôn!"

Cố Thần nhìn xuống cậu bé. Lần đầu tiên sau nhiều năm, một nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt lạnh lùng của anh. Anh cúi xuống, xoa đầu Tiểu Bảo. "Siêu nhân à? Chú cũng muốn xem siêu nhân của cô Lục mạnh mẽ thế nào."

Anh quay sang Nhã Trúc, ánh mắt giờ đây đã bớt đi vẻ xa cách. "Cô Lục, bản thiết kế của cô rất có linh hồn. Nhưng trong kinh doanh, linh hồn là chưa đủ. Cô cần một quy trình sản xuất chuyên nghiệp và một chiến lược marketing tầm cỡ. Tập đoàn Cố Thị có thể cung cấp cho cô tất cả những điều đó."

"Điều kiện là gì?" Nhã Trúc hỏi, cô biết rõ không có bữa trưa nào là miễn phí.

"30% cổ phần của Bamboo sẽ thuộc về Cố Thị. Đổi lại, tôi sẽ trực tiếp giám sát dự án này và biến nó thành thương hiệu thời trang trẻ em số 1 khu vực trong vòng 2 năm," Cố Thần nói dứt khoát.

Nhã Trúc suy nghĩ một lúc. 30% là một cái giá khá lớn, nhưng sự bảo hộ và nguồn lực của Cố Thị là vô giá lúc này. "Được, tôi đồng ý. Nhưng tôi có một yêu cầu: Toàn bộ khâu thiết kế và kiểm soát chất lượng thêu tay phải do tôi quyết định hoàn toàn. Không ai được phép can thiệp vào linh hồn của Bamboo."

"Thỏa thuận!" Cố Thần đứng dậy, đưa bàn tay to lớn ra.

Nhã Trúc nắm lấy tay anh. Một sự rung động kỳ lạ chạy qua người cô. Đây không chỉ là một hợp đồng kinh doanh, đây là bước đi đầu tiên của cô trên con đường trở lại đỉnh cao, lần này không phải với tư cách là phu nhân nhà họ Lâm, mà là Lục Nhã Trúc — người sáng lập Bamboo.

Sau khi rời khỏi tòa nhà Cố Thị, Nhã Trúc cảm thấy một gánh nặng bấy lâu nay đã được trút bỏ. Cô dắt Tiểu Bảo đi bộ dọc theo bờ hồ. Gió thổi mát rượi, mang theo hương hoa sữa nồng nàn.

"Mẹ ơi, chú Cố trông đáng sợ nhưng mà hiền mẹ nhỉ?" Tiểu Bảo vừa ăn kem vừa hỏi.

Nhã Trúc mỉm cười. "Chú ấy là một người đàn ông rất thông minh, Tiểu Bảo ạ. Chú ấy sẽ giúp mẹ mang những bông hoa của mẹ đi khắp thế giới."

Tối hôm đó, Nhã Trúc trở về căn hộ nhỏ, cô không đi ngủ ngay mà ngồi vào bàn làm việc. Cô bắt đầu viết những dòng đầu tiên cho kế hoạch sản xuất mẫu thử. Cô biết, ngày mai sẽ là một ngày bận rộn. Cô sẽ phải tìm những thợ thêu tay giỏi nhất còn sót lại ở những làng nghề truyền thống, phải chọn lọc từng cuộn chỉ, từng thước vải lụa tơ tằm thượng hạng nhất.

Lâm Minh và Lâm Thị có thể dùng tiền bạc để đè bẹp những đối thủ nhỏ, nhưng với sự hậu thuẫn của Cố Thị và tài năng thiên bẩm của cô, Nhã Trúc tin rằng mình sẽ tạo ra một cơn địa chấn trong giới thời trang.

Trong giấc mơ đêm đó, Nhã Trúc thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng tre xanh mướt, gió thổi rào rạt. Cô thấy Tiểu Bảo đang chạy nhảy vui đùa, mặc bộ quần áo thêu hình rồng bay lượn rực rỡ. Một tương lai mới, một cuộc đời mới thực sự đang bắt đầu từ những bản phác thảo mang tên "Tiểu Bảo".

Mẹ Là Siêu Nhân: Hành Trình Lội Ngược Dòng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn