Lâm Chi Hạ trở về Nam Kiều vào ngày thị trấn treo thử dải đèn đầu tiên cho lễ hội pháo hoa.
Đây là một sự trùng hợp xấu.
Loại trùng hợp mà nếu xuất hiện trong kịch bản quảng cáo, cô sẽ bảo biên kịch sửa đi vì quá cố tình. Ngoài đời thì không ai sửa. Ngoài đời chỉ có tài xế taxi quay đầu hỏi: “Cô về xem pháo hoa à?”
Chi Hạ đáp: “Tôi về bán nhà.”
Tài xế im ba giây. “À. Cũng là một kiểu pháo hoa. Nổ xong hết.”
Cô phát hiện thị trấn vẫn có năng khiếu an ủi người khác theo cách khiến người được an ủi muốn xuống xe.
Căn nhà của ông ngoại nằm ở cuối phố Hạ Liên, nơi cây long não trước cổng đã cao hơn mái ngói. Khóa cửa rỉ nhẹ. Hòm thư nhét đầy tờ rơi của siêu thị, giấy thông báo sửa đường, và một tấm thiệp không ký tên.
Trên thiệp chỉ có một dòng: *Nếu muốn bán nhà, đừng bán vào mùa hè.*
Chi Hạ nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Không phải vì cảm động. Vì tức.
Người bình thường muốn khuyên thì ghi lý do. Người viết câu này rõ ràng thuộc nhóm thích để lại bí ẩn rồi bắt người khác tự suy diễn. Trong nghề của cô, kiểu khách hàng này thường nói “tôi muốn cảm giác cao cấp hơn” rồi không giải thích cao cấp là cao cấp kiểu ngân hàng tư nhân hay cao cấp kiểu nước khoáng đóng chai thủy tinh.
Cô nhét thiệp vào túi, mở cửa.
Nhà cũ có mùi bụi, trà khô và nắng mắc kẹt. Trên tường phòng khách vẫn treo chiếc đồng hồ gỗ quả lắc. Kim đứng ở 8 giờ 17 phút.
Bảy năm trước, đêm lễ hội pháo hoa cũng dừng ở 8 giờ 17 phút trong trí nhớ của cô.
Sau đó là tiếng nổ.
Sau đó là nước.
Sau đó là ai đó ôm cô từ phía sau, giọng khàn đi vì khói: “Đừng ngủ.”
Chi Hạ đặt vali xuống. Tim cô đập rất không chuyên nghiệp. Một nhiếp ảnh gia đã chụp qua ba mươi bảy chiến dịch mùa hè, đứng trước cái đồng hồ cũ mà thua. Nếu chuyện này bị Chu Khả biết, cô sẽ bị cười đến hết quý.
Chu Khả gọi đến đúng lúc ấy.
“Tới chưa?”
“Tới rồi.”
“Nhà còn nguyên không?”
Chi Hạ nhìn mạng nhện trên góc trần. “Rất nguyên. Nguyên đến mức có thể đăng ký di sản văn hóa của bụi.”
Chu Khả thở phào. “Tốt. Dọn nhanh, ký với môi giới, về Bắc Thành. Dự án kem mùa hè đang đợi cậu.”
Chi Hạ ừ một tiếng.
Cô không nói ngoài phố vừa có tiếng thử loa: “Lễ hội Hạ Liên trở lại sau bảy năm...”
Cô càng không nói tay mình đang run.
Buổi chiều, cô đi tìm môi giới. Đi ngang qua tiệm sửa đồng hồ “Dục Ký”, cô thấy một người đàn ông đứng trên thang, đang treo lại biển hiệu gỗ bị lệch. Áo sơ mi trắng xắn tay. Cổ tay có vết sẹo mờ. Dáng vẻ bình tĩnh như việc treo biển giữa nắng ba mươi sáu độ là một hình thức tu hành.
Biển hiệu rơi xuống.
Anh đưa tay đỡ kịp. Rất chuẩn. Rất đẹp. Cũng rất phiền, vì Chi Hạ vừa giơ máy ảnh theo phản xạ.
Tách.
Người đàn ông quay đầu.
Chi Hạ hạ máy. “Xin lỗi. Thói quen nghề nghiệp.”
Anh nhìn cô, rồi nhìn căn nhà cuối phố. “Lâm Chi Hạ?”
“Anh là?”
“Thẩm Dục.”
Cái tên ấy rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng trong đầu Chi Hạ, có thứ gì đó đập mạnh vào cửa.
Thẩm Dục. Con trai thợ pháo hoa Thẩm Trường An. Người mà cả thị trấn từng nhắc đến bằng giọng tiếc nuối, rồi né tránh như né một vết dầu trên áo mới. Sau vụ cháy bảy năm trước, nhà họ Thẩm đóng xưởng. Lễ hội bị cấm. Ông ngoại cô bệnh nặng. Còn Chi Hạ rời Nam Kiều và học cách không quay đầu.
Anh bước xuống thang. “Cô về bán nhà?”
“Tin tức ở đây chạy nhanh thật.”
“Không nhanh. Bà Tần ở quán mì thấy vali của cô lúc 2 giờ 13 phút.”
Chi Hạ nhìn anh.
Thẩm Dục nói tiếp: “Bà ấy có năng lực tình báo vượt mức cần thiết cho một người bán mì.”
Cô suýt cười. Suýt thôi. Người trưởng thành có thể kiểm soát khóe miệng. Dù không phải lúc nào cũng kiểm soát được đời mình.
“Tấm thiệp là anh viết?” cô hỏi.
Anh im một chút. “Chữ xấu thế à?”
“Không xấu. Chỉ rất giống người thích can thiệp tài sản người khác.”
Thẩm Dục gật đầu, như thể ghi nhận góp ý khách hàng. “Vậy là tôi.”
Chi Hạ đột nhiên thấy mùa hè này sẽ không ngắn như cô nghĩ.
