Tiệm Dục Ký nhỏ hơn trong ký ức của Chi Hạ.
Hoặc khi còn nhỏ, mọi thứ đều to hơn. Cổng trường to. Bát mì to. Nỗi buồn cũng to, vì trẻ con chưa học được cách gấp nó lại rồi nhét vào lịch làm việc.
Thẩm Dục mời cô vào tiệm bằng giọng chủ nhà, dù cô chỉ định đứng ngoài hỏi cho xong chuyện tấm thiệp. Trên tường treo đủ loại đồng hồ: đồng hồ quả lắc, đồng hồ cuckoo, đồng hồ bỏ túi, đồng hồ treo tường có hình hoa sen đã phai màu. Tất cả chạy lệch nhau vài giây, tạo thành thứ âm thanh lách tách rất nhỏ, giống mưa chưa kịp rơi.
Chi Hạ không thích.
Âm thanh đó khiến cô nhớ đến tiếng đếm ngược trước màn pháo hoa.
“Anh muốn gì?” cô hỏi.
Thẩm Dục rót trà. “Câu này thường dùng trong đàm phán bắt cóc.”
“Anh viết thiệp ngăn tôi bán nhà. Tôi có quyền xem mình đang bị bắt cóc về mặt bất động sản.”
Anh đặt chén trà trước mặt cô. “Tôi muốn thuê lại căn nhà của ông Lâm một tháng.”
“Để làm gì?”
“Làm phòng trưng bày cho lễ hội.”
Chi Hạ nhìn anh như nhìn một người vừa đề nghị phơi cá khô trong phòng họp cao cấp.
“Anh muốn dùng nhà của ông ngoại tôi để trưng bày pháo hoa?”
“Pháo hoa truyền thống, bản vẽ, đồng hồ đếm ngược cũ, ảnh tư liệu.”
“Anh biết ông tôi ghét pháo hoa sau vụ cháy.”
Thẩm Dục nhìn chén trà. “Tôi biết.”
“Vậy anh càng không nên hỏi.”
“Ông ngoại cô không ghét pháo hoa.”
Câu đó quá chắc.
Chi Hạ đặt túi xuống. “Anh quen ông tôi đến mức nào mà nói thay ông?”
“Đủ để ông ấy mang đồng hồ đến đây sửa mỗi tháng, dù đồng hồ không hỏng.”
Một khoảng im lặng rơi vào tiệm.
Chi Hạ nhớ ông ngoại từng hay ra ngoài sau bữa tối. Bà ngoại mất sớm, ông không thích nói chuyện trong nhà trống. Cô nghĩ ông đi đánh cờ. Hóa ra có thể ông đi sửa một cái đồng hồ không hỏng.
“Tôi chưa từng nghe ông nhắc anh.”
“Ông cũng chưa từng nhắc cô với tôi,” Thẩm Dục nói. “Nhưng ông giữ ảnh cô trong ví. Ảnh tốt nghiệp cấp ba. Cô cắt tóc mái rất... quyết đoán.”
Chi Hạ lạnh mặt. “Tôi khiếu nại việc người sửa đồng hồ bình luận lịch sử tóc mái của khách hàng.”
“Xin lỗi.”
Anh xin lỗi rất nhanh, không giống đùa. Điều đó làm cô khó tiếp tục giận. Cô ghét kiểu người biết điểm dừng. Họ khiến mình trông thiếu rộng lượng nếu còn cố chấp.
Ngoài phố, loa phường phát thông báo họp dân về việc khôi phục lễ hội. Giọng phát thanh viên run nhẹ, như cũng biết mình đang mở một cánh cửa đã khóa lâu.
Chi Hạ đứng dậy. “Tôi không cho thuê.”
Thẩm Dục không giữ cô. Anh chỉ nói: “Nếu cô muốn bán nhà, ít nhất hãy xem hết đồ ông cô để lại.”
“Tôi sẽ xem.”
“Trong kho sau nhà có ba thùng gỗ. Đừng mở thùng màu xanh một mình.”
Chi Hạ quay đầu. “Vì nguy hiểm?”
“Vì nặng.”
Cô nhìn anh hai giây. “Anh có biết khi một người nói câu đó bằng giọng nghiêm túc, nó rất dễ làm người khác thất vọng không?”
“Tôi sẽ luyện.”
Chi Hạ rời tiệm.
Đi được mấy bước, cô nghe tiếng chuông nhỏ trên cửa tiệm vang lên. Thẩm Dục gọi với theo: “Lâm Chi Hạ.”
Cô dừng lại.
“Đêm nay đừng ngủ ở phòng phía đông. Mái dột.”
“Anh còn biết gì về nhà tôi nữa?”
“Cửa sổ bếp kẹt. Công tắc đèn hành lang bị ngược. Cây long não có tổ kiến ở gốc.”
Chi Hạ siết dây túi.
Thẩm Dục nói chậm hơn: “Ông cô nhờ tôi trông nhà. Trước khi mất.”
Gió mùa hè thổi qua con phố nhỏ. Nóng, sáng, và tàn nhẫn.
Chi Hạ nhận ra mình đã chuẩn bị rất kỹ để đối mặt với một căn nhà cũ.
Nhưng chưa chuẩn bị để phát hiện căn nhà ấy trong bảy năm qua không hề bị bỏ lại.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
