Sáng hôm sau, Nam Kiều tỉnh dậy muộn.
Sau một đêm lễ hội, cả thị trấn có dáng vẻ của người vừa khóc vừa cười xong: hơi mệt, hơi xấu hổ, nhưng nhẹ. Trên phố còn vương giấy vụn, dây đèn chưa tháo, quầy mì của bà Tần hết sạch nước dùng. Đây là sự kiện hiếm. Người dân bàn tán rằng lễ hội thành công. Bà Tần nói thành công hay không chưa biết, nhưng hết xương hầm là sự thật có thể kiểm chứng.
Chi Hạ ngồi trước hiên nhà số 17, xem lại ảnh.
Có ảnh pháo hoa. Ảnh trẻ con che tai cười. Ảnh bà Tần cầm muôi như chỉ huy quân sự. Ảnh Chu Khả trợn mắt vì bị dây đèn quấn vào tay. Ảnh Thẩm Dục đứng dưới bầu trời sáng rực, ngẩng đầu nhìn chùm cuối cùng.
Cô dừng ở tấm ấy rất lâu.
Thẩm Dục từ tiệm đồng hồ đi sang, mang theo hai cốc sữa đậu nành.
“Môi giới vừa gọi,” Chi Hạ nói.
Anh ngồi xuống cạnh cô. “Ừ.”
“Hỏi tôi còn bán nhà không.”
“Cô trả lời sao?”
“Tôi nói giá tăng.”
Thẩm Dục nhìn cô.
Chi Hạ uống một ngụm sữa đậu nành. “Tăng đến mức không ai mua nổi.”
Anh cười. Lần này cười rất rõ.
“Vậy căn nhà làm gì?” anh hỏi.
“Phòng trưng bày mùa hè. Cuối tuần mở cửa. Ngày thường cho anh thuê một góc sửa đồng hồ.”
“Tôi có tiệm rồi.”
“Tiệm anh thiếu ánh sáng.”
“Cô muốn tôi chuyển sang đây?”
“Tôi đang đề xuất hợp tác văn hóa địa phương.”
“Nghe rất chính thức.”
“Vì nếu nói tôi muốn anh qua đây thường xuyên thì hơi mất mặt.”
Thẩm Dục im hai giây, rồi nói: “Tôi muốn qua đây thường xuyên.”
Chi Hạ quay sang. “Anh không thấy mất mặt à?”
“Không. Tôi sửa đồng hồ nhiều năm, đã quen cúi đầu trước những thứ nhỏ hơn mình.”
Cô bật cười.
Buổi trưa, Chu Khả kéo vali ra ga. Cô đã ở Nam Kiều lâu hơn kế hoạch mười ngày, dự án kem ở Bắc Thành chuyển từ “khẩn cấp” sang “khẩn cấp nhưng khách hàng cũng đi nghỉ mát rồi”. Trước khi đi, cô ôm Chi Hạ.
“Cậu sẽ về chứ?”
“Về Bắc Thành?”
“Ừ.”
“Có. Tớ còn công việc.”
Chu Khả nhìn Thẩm Dục đang đứng cách đó vài bước. “Còn nơi này?”
Chi Hạ nói: “Tớ cũng có.”
Chu Khả hài lòng. “Được. Người trưởng thành có thể có hai nơi để về. Miễn là đừng quên trả lời email.”
“Cậu phá hỏng cảm xúc rồi.”
“Tớ là quản lý. Cảm xúc không nằm trong KPI.”
Sau khi Chu Khả đi, Chi Hạ và Thẩm Dục trở lại phố Hạ Liên. Phòng trưng bày còn mở. Người dân thỉnh thoảng ghé vào xem ảnh lễ hội vừa in nhanh. Dưới bức ảnh chùm pháo hoa cuối cùng, Chi Hạ đặt một dòng chú thích:
*8:17 - đồng hồ chạy lại.*
Không giải thích thêm.
Người cần hiểu sẽ hiểu. Người không hiểu có thể hỏi bà Tần, rồi nhận được câu trả lời dài kèm một bát mì.
Chiều muộn, Thẩm Dục lên dây chiếc đồng hồ gỗ trong phòng khách. Quả lắc chuyển động đều. Tích tắc. Tích tắc. Âm thanh không còn giống đếm ngược. Nó giống nhịp thở của một căn nhà tỉnh dậy sau giấc ngủ dài.
Chi Hạ đứng bên cửa sổ, chụp tấm ảnh cuối cùng của ngày.
Trong khung hình có ánh nắng, cây long não, chiếc đồng hồ, và Thẩm Dục quay đầu nhìn cô.
“Lâm Chi Hạ,” anh gọi.
“Ừ?”
“Mùa hè năm sau, cô có về không?”
Cô hạ máy ảnh.
Ngoài phố, trẻ con chạy qua, tay cầm que pháo hoa giấy còn sót lại từ lễ hội. Bầu trời sau mưa xanh trong đến mức hơi quá đáng. Nam Kiều vẫn nhỏ, vẫn ồn, vẫn có những người biết quá nhiều chuyện của người khác. Nhưng lần đầu tiên sau bảy năm, Chi Hạ không thấy mình mắc kẹt ở đây.
Cô thấy mình được chờ.
“Có,” cô nói. “Nhưng anh phải giữ nhà.”
Thẩm Dục đáp rất nghiêm túc: “Tôi giữ.”
“Cả đồng hồ.”
“Ừ.”
“Cả cây long não. Nhớ xử lý tổ kiến.”
Anh nhìn cô. “Cô đang phá hỏng cảm xúc.”
“Tôi học từ Chu Khả.”
Thẩm Dục bước đến, nắm tay cô. “Vậy tôi cũng học một chút.”
“Học gì?”
“Nói thẳng.”
Anh cúi xuống hôn cô trong phòng khách ngập nắng, bên cạnh chiếc đồng hồ vừa chạy lại, trong căn nhà từng có mùi bụi và mùa hè mắc kẹt.
Lần này không có pháo hoa trên trời.
Nhưng Chi Hạ nghĩ, không sao.
Có những chùm pháo hoa chỉ cần nở trong lòng người sống sót.
Rực rỡ.
Và đủ lâu.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
