Lễ hội Hạ Liên bắt đầu lúc 7 giờ tối.
Nam Kiều chưa bao giờ đông như vậy trong trí nhớ của Chi Hạ. Người đứng kín hai bờ sông, đèn lồng đỏ vàng nối thành dải sáng dài, mùi mì nóng, kẹo mạch nha và nước sông mùa hè trộn vào nhau. Trên sân khấu, đội trống đánh lệch nửa nhịp rồi tự sửa, được khán giả vỗ tay rất rộng lượng.
Chi Hạ đứng ở khu báo chí tạm, máy ảnh trên tay. Chu Khả đứng phía sau, cầm pin dự phòng như cầm vũ khí.
“Ổn không?” Chu Khả hỏi.
“Ổn.”
“Lần này nghe giống ổn thật.”
“Tớ đang tiến bộ.”
Thẩm Dục ở khu kỹ thuật bên kia bờ, mặc áo bảo hộ đen. Anh kiểm tra lần cuối, rồi nhìn sang cô.
Khoảng cách xa, nhưng Chi Hạ biết anh thấy cô.
Loa vang lên.
Mười.
Chín.
Tay cô siết máy ảnh.
Tám.
Bảy.
Cô nghe tiếng tim mình. Nghe tiếng nước. Nghe tiếng quá khứ cựa mình.
Sáu.
Năm.
Cô giơ máy lên.
Bốn.
Ba.
Thẩm Dục qua bộ đàm nói: “Giàn chính sẵn sàng.”
Hai.
Một.
Chùm pháo hoa đầu tiên nở trên trời.
Đỏ.
Vàng.
Rực rỡ đến mức vô lý.
Tiếng nổ làm Chi Hạ giật mình, nhưng cô không hạ máy. Trong kính ngắm, ánh sáng bung ra như những bông hoa không cần đất. Mặt sông vỡ thành hàng nghìn mảnh vàng. Tiếng người reo lên. Trẻ con cười. Bà Tần ở quầy mì hét gì đó với khách, rất có thể là “đừng chen” hoặc “thêm hành không”, hai câu quan trọng ngang nhau trong đời sống.
Chùm thứ hai hình hoa sen.
Chùm thứ ba như mưa bạc.
Không có xanh bạc.
Chi Hạ chụp liên tục. Mỗi lần tiếng nổ vang lên, ký ức lại nhói một chút, nhưng không nuốt cô nữa. Cô đứng đó, trong mùa hè, trong ánh sáng, và nhận ra sợ hãi khi được gọi đúng tên sẽ nhỏ lại. Không biến mất. Chỉ thôi giả làm toàn bộ thế giới.
Đến 8 giờ 17 phút, chiếc đồng hồ bỏ túi trong túi áo cô rung nhẹ vì báo giờ.
Cùng lúc, chiếc đồng hồ gỗ trong căn nhà số 17 bắt đầu chạy. Thẩm Dục đã lắp cơ chế lên dây từ xa bằng bộ hẹn giờ. Một hành động vừa lãng mạn vừa có mùi kỹ thuật, rất đúng con người anh.
Chùm cuối cùng chuẩn bị bắn.
Chi Hạ nín thở.
Trên bộ đàm, giọng Thẩm Dục vang rõ: “Vùng cấm clear. Hướng gió ổn định. Giàn phụ khóa an toàn. Bắn chùm cuối.”
Pháo hoa bay lên.
Không phải xanh bạc.
Nó nở thành hình một chiếc đồng hồ bằng ánh vàng, rồi tách ra thành những cánh hạ liên màu hồng nhạt. Sau cùng, giữa trời đêm hiện lên một vệt sáng trắng rất mảnh, như kim giây bắt đầu chạy.
Cả thị trấn im một nhịp.
Rồi tiếng vỗ tay bùng lên.
Chi Hạ không chụp khoảnh khắc đầu tiên. Cô đứng nhìn. Nước mắt rơi mà không báo trước. Lần này cô không lau ngay.
Thẩm Dục chạy tới sau khi đội kỹ thuật xác nhận an toàn. Anh đứng trước mặt cô, hơi thở còn gấp.
“Cô thấy không?” anh hỏi.
Chi Hạ gật đầu.
“Sợ không?”
“Có.”
“Vẫn đẹp chứ?”
Cô nhìn bầu trời còn đầy khói sáng. “Đẹp.”
Thẩm Dục cười.
Chi Hạ đưa máy ảnh cho Chu Khả, rồi bước tới ôm anh.
Rất nhiều người nhìn thấy.
Tin đồn lần này sẽ có căn cứ cực kỳ vững chắc.
Nhưng Chi Hạ không quan tâm.
Trên trời, những tia sáng cuối cùng rơi xuống như mưa mùa hè.
Cô nhắm mắt, nghe tiếng đồng hồ trong túi chạy đều.
Tích tắc.
Tích tắc.
Quá khứ không biến mất.
Nó chỉ thôi đứng yên.
