Một năm sau.
Sapporo, cuối tháng Tư.
Hoa anh đào lại nở.
Muộn hơn cả nước Nhật, như mọi năm. Nhưng đẹp hơn, rực rỡ hơn — ít nhất Vũ An cảm thấy vậy.
Cô đứng trước gương trong căn hộ nhỏ gần chùa Kōmyō-ji — căn hộ mà cô và Hayato thuê chung từ mùa thu năm ngoái. Không rộng, nhưng sạch sẽ, ấm cúng, có ban công nhìn ra hàng đào phía trước.
Trên kệ sách, cuốn nhật ký của bà Mai Lan đặt cạnh tuyển tập thơ Xuân Quỳnh. Trên tường, bức ảnh cây đào ở Maruyama treo cạnh bức tranh sơn mài hoa sen — di vật của mẹ Hayato.
Trên bàn làm việc, laptop mở trang bài phóng sự mới nhất của cô — "Mùa đông Hokkaido: Khi tuyết kể chuyện." Tòa soạn Hà Nội đăng trang nhất.
Cô đã tìm được nhịp sống của mình ở đây — viết bài từ xa, khám phá Hokkaido theo mùa, kể những câu chuyện mà cô yêu. Không còn là Phó tổng biên tập, nhưng là phóng viên tự do hạnh phúc nhất mà cô biết.
***
"An ơi! Đi chưa?" Tiếng Hayato gọi từ ngoài cửa. Tiếng Việt đã khá hơn nhiều — vẫn hơi lơ lớ, nhưng thanh điệu đã chuẩn hơn. Cô dạy anh mỗi tối, bằng cách đọc nhật ký mẹ anh — trang cuối cùng đã đọc xong từ lâu, nhưng họ đọc lại từ đầu, mỗi lần đọc lại mỗi lần hiểu thêm.
Cô chạy ra.
Hayato đứng ngoài cửa, mặc áo khoác xám, tay cầm chiếc giỏ mây. Trong giỏ — hai hộp bento, một bình trà, một tấm vải trải.
"Hanami?" cô hỏi, mắt sáng.
"Hanami." Anh gật đầu, mỉm cười.
Họ đi bộ đến công viên Maruyama. Con đường quen thuộc — qua quán ramen ông Tanaka, qua cửa hàng hoa bà cụ, qua ga tàu nhỏ. Sapporo vào Golden Week lại đông đúc, nhưng họ đã biết đường tắt lên đỉnh đồi.
Cây đào cổ thụ vẫn ở đó. Vẫn nở hoa. Tán hoa dày đặc, hồng phấn, che khuất bầu trời.
Hayato trải vải dưới gốc cây, đặt bento ra. Cô rót trà — giờ cô đã biết pha trà theo cách của bà Mai Lan: nước sôi để nguội hai phút, cho trà vào, rót theo vòng tròn, đợi ba phút.
Không vội, không chậm. Vừa đủ.
Họ ngồi cạnh nhau, ăn bento, uống trà, nhìn hoa rơi. Gió nhẹ, nắng ấm, tiếng cười rộn ràng vọng từ phía dưới đồi.
"An," Hayato nói.
"Gì?"
Anh không nói ngay. Anh đặt chén trà xuống, xoay người nhìn cô. Đôi mắt sâu thẳm, nghiêm túc, nhưng ấm áp.
Anh rút từ túi áo khoác ra một chiếc hộp nhỏ.
Tim Vũ An dừng một nhịp.
Anh mở hộp. Bên trong, một chiếc nhẫn — đơn giản, bạc, mặt nhẫn khắc hình cánh hoa sen — giống hệt bức chạm khắc trên cánh cửa chùa Kōmyō-ji.
"Tôi tự làm," anh nói, giọng run nhẹ. "Từ bạc cũ. Hoa sen... vì mẹ thích hoa sen. Và vì em."
Vũ An nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn anh. Mắt cô mờ đi vì nước mắt, nhưng môi cô cười.
"Anh cầu hôn em bằng tiếng Việt hay tiếng Nhật?" cô hỏi, giọng nghẹn mà vẫn đùa.
"Bằng cả hai." Anh nắm tay cô. "Kết hôn với anh. Em là quê hương của anh."
Cô cười, nước mắt chảy, gật đầu.
"Được."
Anh đeo nhẫn vào ngón áp út tay trái cô. Vừa vặn. Mặt hoa sen lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua tán hoa.
Rồi anh ôm cô. Và cô ôm anh. Dưới tán anh đào nở muộn, giữa mùa xuân Hokkaido, hai con người từ hai thế giới tìm thấy nhà ở trong nhau.
***
Trên đỉnh đồi Maruyama, gió thổi, cánh hoa đào rơi như mưa bụi hồng. Một cánh hoa đậu trên vai Vũ An — mỏng, mềm, nhẹ bẫng.
Cô không phủi đi.
Cô giữ lại.
Như mọi điều đẹp đẽ đã đến muộn trong đời cô — muộn, nhưng đúng lúc. Muộn, nhưng xứng đáng chờ đợi.
Bởi vì có những mùa hoa nở muộn.
Và có những tình yêu, chỉ cần đủ kiên nhẫn, sẽ nở rộ rực rỡ hơn bất kỳ mùa hoa nào.
— HẾT —
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
