Chương 10 · Mưa Tháng Tư

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Trời mưa từ sáng.

Không phải mưa ào ào kiểu Sài Gòn hay làm — lần này mưa nhỏ, dai, lất phất suốt từ sáng đến chiều, kiểu mưa không làm đường ngập nhưng làm ướt hết mọi thứ nếu đứng ngoài đủ lâu.

Vy ở nhà làm việc remote vì có hẹn với team qua video call buổi sáng. Buổi chiều cô ngồi ở bàn, vừa làm file vừa nghe mưa gõ lên mái tôn nhỏ của mái hiên phía sau.

Đến bốn giờ rưỡi chiều, cô nhận được tin nhắn của Khải.

"Mày có ở nhà không?"

Cô nhìn tin nhắn đó một lúc.

"Có."

"Tao muốn nói chuyện. Tao sang được không?"

Cô ngồi yên. Nhìn ra cửa sổ, mưa vẫn lất phất.

"Được."

Hai mươi phút sau, chuông cửa reo. Cô đi ra mở — Khải đứng trước cổng, tóc và vai áo ướt một chút dù có mang dù, chắc mưa xiên.

"Vào đi." Cô mở cổng.

Họ ngồi ở bàn nhỏ ngoài hiên, dưới mái tôn nghe tiếng mưa rõ hơn. Cô pha trà, không hỏi anh uống gì, cứ pha.

Khải ngồi, hai tay đặt lên bàn, nhìn ra sân. Mưa nhỏ làm mặt sân gạch đỏ loang loáng ướt.

"Hôm qua tao bỏ lửng câu nói." Anh bắt đầu.

"Tôi biết." Vy ngồi xuống đối diện.

"Tao thích mày. Vẫn thích." Anh nói, nhìn thẳng vào mặt cô. "Không phải kiểu thích của hồi lớp 12 nữa — lúc đó tao mười tám tuổi, không hiểu nhiều. Bây giờ tao biết rõ hơn đó là gì." Anh ngừng lại. "Và tao biết mày có thể không cảm thấy gì, hoặc mày có thể cần thêm thời gian, hoặc mày không muốn phức tạp hoá chuyện công việc. Tao hiểu hết. Nhưng tao không muốn lại để một câu chưa nói rồi ân hận thêm năm năm nữa."

Vy nhìn anh.

Mưa gõ lên mái tôn, đều đều, không vội.

"Hồi tôi đứng ở hành lang đó và nghe anh với Hùng nói chuyện," cô bắt đầu, giọng chậm. "Thứ tôi sợ nhất không phải là anh đang đánh cược. Thứ tôi sợ nhất là nếu anh nghiêm túc, và tôi tin vào đó, rồi nó không đi đến đâu — tôi không biết mình sẽ như thế nào."

Khải nghe, không ngắt lời.

"Tôi trốn chạy." Cô nói thẳng. "Tôi biết tôi trốn chạy. Không hỏi anh, không chờ giải thích, chỉ tìm một lý do để biến đi và gọi đó là quyết định đúng đắn."

Im lặng một chút.

"Năm năm rồi, giờ tôi vẫn sợ." Cô tiếp. "Nhưng tôi mệt với việc sợ rồi."

Khải nhìn cô. Không vội.

"Mày muốn thử không?" Anh hỏi, giọng khẽ.

Vy nhìn tay mình trên bàn. Rồi nhìn anh.

"Tôi muốn thử."

Anh không làm gì kịch tính. Không cầm tay cô, không nói thêm những câu nghe hay. Chỉ thở ra, và cái tiếng thở đó nghe nhẹ hơn rất nhiều so với tất cả những lần trước.

Họ ngồi uống trà dưới mái hiên, mưa tháng Tư vẫn rơi nhỏ trên sân gạch đỏ. Nói chuyện về những thứ bình thường — dự án Phú Quốc sắp xong, mẹ cô hỏi cô có bạn trai chưa, phở bò quán đầu hẻm ngon hơn quán phía trong.

Không có gì hoành tráng. Chỉ là hai người ngồi cạnh nhau và lần này không ai muốn đứng dậy trước.

Bên ngoài, mưa tháng Tư rơi như nó hay làm — nhỏ, nhẹ, dai. Loại mưa không làm ướt nhiều nhưng làm không khí thơm hơn, như thể đất thở ra sau một ngày dài nín thở.

Đến sáu giờ, mưa tạnh.

Không ai để ý lúc nào mưa ngừng. Khi nhìn ra thì sân gạch đỏ đã bắt đầu khô dần, mặt trời chiều lách qua đám mây hắt xuống một vệt vàng nhạt cuối ngày.

Khải đứng dậy về. Cô tiễn anh ra cổng.

"Mai gặp ở công ty." Anh nói.

"Ừ." Cô gật đầu.

Anh đi. Cô đứng trước cổng nhìn theo một lúc, rồi quay vào.

Căn nhà vẫn vậy — cái bàn cũ, cái ghế cũ, quyển vở bỏ dở trên bàn. Nhưng cô ngồi xuống và lần đầu tiên trong rất lâu, mọi thứ trong lồng ngực nghe ra yên hơn một chút.

Không phải hết. Không phải hoàn toàn nhẹ nhõm. Chỉ là yên hơn.

Đôi khi vậy là đủ để bắt đầu.

Mưa Tháng Tư

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →