Biên giới cấm địa K-9. Một trạm canh gác của quân khu phương Bắc bất ngờ bị bầy dị thú Thiết Giáp đột kích. Quy mô vượt ngoài tầm dự đoán.
Trực tiếp chỉ huy chiến dịch, Hoắc Tấn Uyên mặt đầy khói súng, quân phục rách toạc bên vai rỏ máu. Khẩu súng trường hết đạn bốc khói khét lẹt bị anh thẳng tay ném đi, anh rút thanh quân đao hợp kim, xông vào giữa vòng vây chặt đứt đầu con báo dị biến. Nhưng dị thú quá đông.
Trời bắt đầu đổ mưa. Bầu trời tận thế không có mưa trắng, chỉ có những giọt mưa xám xịt mang theo mùi rỉ sét của tử vong.
"Thiếu tướng! Lui thôi, phòng tuyến sắp vỡ rồi!" Phó quan gào lên nhức nhối.
"Rút? Sau lưng là năm mươi ngàn dân tị nạn, lui cái mạng anh!" Hoắc Tấn Uyên gầm lên, sát khí bùng nổ, định ôm theo lựu đạn EMP để đồng quy vu tận.
Vút — Rắc!
Chói lòa. Chấn động.
Một cơn cuồng phong từ trên trời quét xuống, thổi bay tất thảy nước mưa và thi thể dị thú khỏi phạm vi mười mét vuông. Dưới làn mưa máu rả rích, một đôi cánh ánh sáng thuôn dài, sắc lẹm ghim chặt xuống bùn đất, tạo ra tư thế hạ cánh đầy kiêu ngạo.
Thẩm Vãn Tinh từ từ đứng thẳng dậy. Cô vung tay, đôi cánh chém ra một làn sóng siêu thanh lăng trì ba mươi con thiết giáp thú trong chớp mắt. Lực lượng áp đảo mang tính hủy diệt.
Hoắc Tấn Uyên sững người.
Thanh đao trên tay anh cắm phập xuống đất. Ánh mắt nam nhân xưa nay băng lãnh cô độc bỗng chốc vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh. Năm năm trôi qua, khuôn mặt kia đã lạnh lùng hơn, kiên cường hơn, xương quai xanh hiện rõ dưới lớp áo chiến đấu thực dụng... Nhưng anh có chết cũng không quên được.
Thẩm Vãn Tinh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đen đặc quánh như bóng đêm của người đàn ông. Cô sững sờ. Đôi cánh ánh sáng khẽ run lên.
Hoắc Tấn Uyên bước từng bước về phía cô, đạp lên xác quái vật. Anh giơ bàn tay vấy máu lên, khẽ chạm vào không khí trước mặt cô như sợ đây là ảo ảnh.
"Cuối cùng... cũng bắt được em rồi."
