Cuộc tái ngộ không có nước mắt, chỉ có sự điên cuồng cố chấp của Hoắc Tấn Uyên. Bất chấp sự kháng cự từ ánh mắt của Vãn Tinh, anh trực tiếp túm lấy cổ tay cô, đưa thẳng về chiếc xe Thiết giáp chỉ huy, ra lệnh toàn quân rút về căn cứ đầu não.
Ngay khi tin tức về một "Người biến dị bậc S" có khả năng mọc cánh được đưa về sở chỉ huy, toàn bộ Tướng lĩnh cấp cao và Hội đồng nghị viện náo loạn.
Trong phòng họp bằng thép lạnh lẽo, một nghị viên vỗ mạnh bàn: "Thiếu tướng Hoắc! Cậu điên rồi sao lại mang một dị nhân có mức độ đe dọa như vậy vào đặc khu? Cần phải đưa cô ta vào lồng kính của Viện nghiên cứu lập tức! Đó là tài sản phòng thủ!"
Hoắc Tấn Uyên đang thong thả lau sạch khẩu súng lục. Anh không ngước mắt lên.
Cạch. Khẩu súng được đặt xuống bàn kim loại, âm thanh không lớn nhưng bóp nghẹt nhịp thở của cả căn phòng.
Tấn Uyên ngước đôi mắt sắc như chim ưng lên, sát ý lẫm liệt bùng nổ không dằn vặt: "Nghiên cứu? Hừ. Các người nghe cho kỹ, mạng của tôi là cô ấy cứu. Quân khu này do bộ đội của tôi trấn giữ. Cô ấy không phải là dị nhân, không phải là vũ khí, mà là tín ngưỡng của Hoắc Tấn Uyên."
Anh gõ gõ ngón tay dính bụi súng lên mặt bàn, gằn từng chữ, ngang ngược tới mức kiêu ngạo: "Kẻ nào dám nói tới việc động vào một vết xước trên người Thẩm Vãn Tinh, tôi liền cho tên đó nếm thử mùi vị bị dị chủng xé xác ngoài hoang mạc."
Không gian tĩnh lặng như tờ, chẳng ai dám ho he. Uy áp của con sói đầu đàn phương Bắc phả ra áp bức chí mạng.
Vãn Tinh đứng tựa lưng ngoài cửa lớn vô tình nghe được toàn bộ. Đôi mắt tĩnh lặng của cô thoáng hiện lên một tia gợn sóng phức tạp. Mười tám tuổi, anh từng vì bảo vệ cô mà che chắn. Hai mươi ba tuổi, cả thế giới sụp đổ, anh vẫn chắn trước mặt cô, chống lại cả thế giới.
