Bóng đêm ở khu nhà quân sự vắng lặng tĩnh mịch. Thẩm Vãn Tinh ngồi khoanh chân trên bậu cửa sổ, nhìn những ngọn đèn heo hút của khu tị nạn. Cửa phòng mở ra, Hoắc Tấn Uyên bước vào, trên tay là một khay súp nóng, hơi thở còn vương mùi thuốc lá đắng chát.
Anh đặt khay lên bàn, kéo ghế ngồi cách cô đúng một mét. Khoảng cách an toàn dường như cố ý để cô không cảm thấy bị đe dọa.
"Sao anh phải cố chấp như vậy?" Vãn Tinh không quay lại, cất giọng lãnh đạm hỏi vào bóng tối. Tốc độ hiện tại của bản thân, nếu cô muốn chạy, cả cái quân khu này đều không cản nổi.
Tấn Uyên dựa lưng vào ghế, móc trong túi áo ngực ra một bức ảnh đã nhàu nhĩ vì vuốt ve quá nhiều — là nụ cười của cô lén chụp đợt hội trại trường.
"Năm năm trước ở hành lang đó, em đã không nghe hết câu của anh." Anh trầm giọng, thanh âm khàn khàn mang theo tia tự giễu và trân trọng. "Anh nói với bọn Dũng, anh không cược. Thẩm Vãn Tinh không phải trò đùa."
Vãn Tinh hơi khựng lại. Đôi cánh năng lượng trong suốt ẩn hiện chớp tắt sau lưng, tố cáo sự rối loạn bên trong thân chủ.
Tấn Uyên đứng dậy, bước từng bước đến phá vỡ khoảng cách một mét. Anh nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với lửa nóng cuồn cuộn trong mắt mình.
"Anh tìm em giữa hàng đống xác chết, tìm đến phát điên năm năm trời. Vãn Tinh... thời thế này mạng người mỏng như tờ giấy, em tưởng Hoắc Tấn Uyên rảnh rỗi đi duy trì một lời nói dối lâu đến vậy sao?"
Anh áp tay lên gò má thô ráp vì khói bụi của cô, gằn giọng: "Từ trước cho tới nay, Hoắc Tấn Uyên chỉ muốn một mình em. Khi em yếu đuối, anh bảo vệ em. Giờ em mạnh hơn cả súng đạn... thì xem như để anh yểm trợ phía sau em, được không?"
Sự phòng bị cố chấp của Vãn Tinh trong suốt năm năm qua như lớp gạch vỡ nát dưới lực chùy cường đại. Cô cụp mắt che đi một tầng sương mờ trong mắt, không gật đầu, nhưng cũng không hất bàn tay đang run rẩy vì nhẫn nhịn của anh ra.
