Biển lửa, pháo sáng và khói đen ngập ngụa chiến trường. Thung lũng chết bị biến thành lò sát sinh khổng lồ.
Trên không trung, Thẩm Vãn Tinh giống như một nữ thần tàn nhẫn, phi hành với sơ tốc âm thanh. Bất cứ nơi nào luồng ánh sáng sượt qua, bầu trời như đổ cơn mưa chi tiết cơ thể dị giới lả tả. Đội hình không quân của quái vật nát bét. Bức tường năng lượng của Tổ Huyết chính thức bị cô khoét ra một lỗ hổng khổng lồ.
"Hỏa lực bộ binh, khai hỏa!" Hoắc Tấn Uyên bên dưới chỉ huy thiết giáp ùn ùn tiến vào như bẻ rễ nhổ cỏ đỏ.
Nhưng biến cố không báo trước sinh ra. Mặt đất nứt toạc, nham thạch phun trào. Một con Chúa tể Huyết Nhện với bộ giáp hắc diệu thạch trỗi dậy từ đáy tổ. Cái lưỡi liềm của nó quy tụ một quả cầu năng lượng tủy diệt lớn bằng một tòa nhà chín tầng, nhắm thẳng xuống đội hình thiết giáp tinh nhuệ của Tấn Uyên.
Quả cầu hủy diệt nếu phóng ra, toàn bộ quân tướng mười vạn người, bao gồm cả Tấn Uyên, sẽ bốc hơi.
Nhịp tim Vãn Tinh đình trệ trong nửa giây. Cô không suy nghĩ bèn đảo chiều bay, vận tốc kéo cực đại lao bổ nhào thẳng xuống che trước mặt trận tiền.
Đôi cánh sau lưng cô phình to gấp ba mươi lần múc độ bình thường, lạch tạch dòng điện, gồng mình tạo thành một bán cầu lá chắn bảo vệ.
Bùmmm!
Vụ nổ kinh thiên động địa. Mặt đất lõm xuống chục mét. Lá chắn của Vãn Tinh ngăn chặn thành công luồng sóng hủy diệt, nhưng giới hạn chịu đựng cơ thể đã đứt gánh. Trận pháp nứt toạc. Đôi cánh quang mang lông vũ vỡ tan tành như thủy tinh xước, nhuốm đầy máu tươi.
Người con gái nhỏ bé mất đi độ nâng, hai mắt nhắm nghiền như búp hoa héo úa, lơi vô định thẳng xuống chảo lửa quái vật phía dưới cõi chết. Bức tranh tàn khốc in chặt vào đồng tử của Tấn Uyên.
