Bệnh xá trung ương đặc biệt, phòng cấp cứu ICU áp suất cao. Đồng hồ đo nhịp tim chỉ còn những đường lượn sóng cực ngắn vương vãi trên nền tảng phẳng lì sắp thẳng tắp.
Hoắc Tấn Uyên ba ngày ba đêm không chợp mắt, trên tay vẫn cầm khẩu súng đã lên đạn, ánh mắt như tử thần nhìn cằm cằm vào đám quân y. Bất kỳ kẻ nào dám nói hai tiếng "hết cách", anh liền bạo tẩu. Quầng thâm và bộ râu lún phún làm giảm đi sự cao ngạo thường ngày, nhường chỗ cho sự tiều tụy kinh khủng của kẻ si tình dập nát.
Anh nắm lấy bàn tay mảnh khảnh ghim đầy dây nối của Vãn Tinh, tựa trán vào mu bàn tay lạnh lẽo của cô. Những giọt chất lỏng mặn đắng hiếm hoi trong cuộc đời người đàn ông thép rớt xuống.
Lặng lẽ rơi trên mu bàn tay cô.
Phút chốc, một luồng sóng điện từ kích hoạt từ cổ tay Vãn Tinh. Biến số khó lường xảy ra. Dị năng bản thân Thẩm Vãn Tinh cảm nhận được sự tuyệt vọng cực hạn của kẻ kề cập, bất ngờ bước vào kỳ "Thức tỉnh lần 2"!
Máy nén áp nổ tung. Luồng ánh sáng khổng lồ chọc vỡ trần bệnh viện. Cơ thể Vãn Tinh lơ lửng trên không, được bao trùm bởi vầng sáng hình cái kén rực rỡ lóa mắt. Những chiếc gai và vết cắt biến mất. Từ sẹo sau lưng, đôi cánh thứ nguyên mở bung ra với kích thước to lớn gấp nhiều lần cánh cũ, mang theo dải ngân hà lấp lánh và uy áp cảnh giới thần minh nghiền áp vạn vât.
Cô chậm rãi mở mắt. Đồng tử chuyển thiền màu vàng kim băng lãnh vô tâm nhưng lại lóe độ ấm khi rũ mắt nhìn về phía nam nhân bên dưới.
Thẩm Vãn Tinh đáp chân xuống nền gạch vỡ, bước từng bước đến, vươn tay quệt vệt máu khô trên cằm Tấn Uyên. Giọng nói mang tiếng vọng như chuông thần, bình thản nhẹ hẫng: "Em đã nói... Em đợi mang vinh quang về cho anh mà."
