Chương 1 · Nhập Môn Nhầm Chỗ, Đời Ta Coi Như Bỏ

Diệp Thiên đứng trước cổng Thanh Vân Tông, lòng tràn đầy nhiệt huyết của một thiếu niên muốn phi thăng. Hắn đã đọc qua hàng ngàn cuốn tiểu thuyết tiên hiệp, hắn biết kịch bản: bái sư, bị khinh rẻ, nhặt được bảo vật, vả mặt thiên kiêu, rồi ôm mỹ nhân bay lên tiên giới.

Thế nhưng, thực tế thường có thói quen tát thẳng vào mặt những kẻ mơ mộng.

"Sư tôn, người đang làm gì vậy?" Diệp Thiên run rẩy hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào người nam nhân đang treo ngược cành cây, tay cầm một chiếc đùi gà dầu mỡ bóng loáng.

Người nam nhân đó là Lục Vô Song, tông chủ của Linh Kiếm Tông — cái tông môn mà Diệp Thiên lỡ tay ký tên vào bản đăng ký vì tưởng nhầm là Thanh Vân Tông (do hai cái tên viết ngoáy trông y hệt nhau).

Lục Vô Song liếc nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm nghị như thể đang ngộ ra đại đạo: "Thiên nhi, ngươi có thấy con gà này không? Nó đã hy sinh mạng sống để ta thấu hiểu một chân lý: Da gà giòn là chân lý vĩnh hằng, thịt gà mềm là đạo pháp vô biên."

Diệp Thiên: "..."

Hắn thề, nếu có thể quay ngược thời gian, hắn sẽ chặt đứt cái tay đã ký tên kia.

"Sư tôn, người bảo Linh Kiếm Tông chúng ta có kiếm pháp vô song, đâu?" Diệp Thiên cố gắng vớt vát chút hy vọng.

Lục Vô Song nhảy xuống từ cành cây, lau tay vào bộ đạo bào trắng muốt (giờ đã lốm đốm vết mỡ). Lão rút từ thắt lưng ra một vật... là một chiếc quạt giấy rách nát.

"Nhìn cho kỹ, đây là 'Trảm Thiên Kiếm' của ta!" Lão quát lớn, rồi quạt một cái.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, thổi bay một chiếc lá rụng trên đầu Diệp Thiên.

"Thế nào? Có thấy kiếm khí tung hoành, cắt đứt nhân quả không?" Lục Vô Song nhìn hắn, mắt lấp lánh sự tự hào.

Diệp Thiên thở dài, lấy tay che mặt. Hắn bắt đầu nghi ngờ rằng tông môn này không phải tu tiên, mà là tu... bệnh tâm thần.

"Thiên nhi, đừng có vẻ mặt như vậy. Tu tiên là gì? Là sống tiêu diêu tự tại. Ngươi xem đám người ở Thanh Vân Tông kia, suốt ngày thiền định, mặt mày nghiêm trọng như đưa đám. Như vậy thì thành tiên làm gì cho mệt?"

Lục Vô Song vỗ vai hắn, để lại một dấu tay dầu mỡ rõ rệt.

"Đêm nay, ta sẽ truyền cho ngươi bộ công pháp trấn tông: 'Bất Động Như Sơn Đại Pháp'."

Diệp Thiên mắt sáng lên: "Lợi hại lắm sao sư tôn?"

"Cực kỳ lợi hại. Chỉ cần nằm xuống, nhắm mắt lại, mặc kệ thế gian xoay vần, ngươi sẽ cảm nhận được sự tĩnh lặng của vũ trụ."

"Đó không phải là đi ngủ sao sư tôn?"

"Không, đó là tu luyện đỉnh cao!"

Diệp Thiên chính thức tuyệt vọng. Hắn nhận ra rằng, con đường thành tiên của hắn có lẽ sẽ bắt đầu bằng việc đi... rửa bát cho sư tôn.

Sư Tôn, Van Ngài Đừng Tấu Hài Nữa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau