Ba tháng sau khi nhập môn, Diệp Thiên đã học được rất nhiều thứ. Ví dụ như cách nướng gà sao cho da không bị cháy, cách trốn việc mà sư tôn không phát hiện, và cách giữ bình tĩnh khi sư tôn làm những chuyện điên rồ.
Thế nhưng, ngày đen tối nhất đã đến: Đại hội tỷ thí các tông môn cấp thấp.
Linh Kiếm Tông của họ, vốn chỉ có hai thầy trò, dĩ nhiên là phải tham gia nếu không muốn bị tước giấy phép hành nghề tu tiên.
"Sư tôn, chúng ta thực sự phải đi sao?" Diệp Thiên nhìn đối thủ của mình ở trận đầu — một tên đệ tử Thanh Vân Tông to con, cơ bắp cuồn cuộn, tay cầm một thanh trọng kiếm to bằng cánh cửa.
Lục Vô Song đang ngồi ở hàng ghế khán giả, tay vẫn cầm đùi gà (lão mua sỉ ở đâu không biết). Lão hét lớn: "Thiên nhi, đừng sợ! Nhớ lấy lời ta dạy, vạn vật đều có điểm yếu, ngay cả trọng kiếm cũng có thể bị cảm hóa bởi lòng chân thành!"
Diệp Thiên chỉ muốn chui xuống đất. Lòng chân thành cái con khỉ!
Tên đối thủ nhìn Diệp Thiên, khinh bỉ nói: "Ngươi chính là đệ tử của lão khùng Lục Vô Song sao? Xuất chiêu đi, ta cho ngươi ba chiêu."
Diệp Thiên nhìn thanh quạt giấy rách trong tay — món quà "kiếm" mà sư tôn tặng. Hắn hít một hơi sâu, nhớ lại những ngày tháng bị sư tôn ép phải mắng rau củ (đợi đã, đó là truyện khác... à không, sư tôn này còn tệ hơn). Sư tôn ép hắn phải "đối thoại với thức ăn".
"Huynh đài, ta có một món quà muốn tặng ngươi," Diệp Thiên bỗng nhiên bình tĩnh lạ thường.
Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc túi nhỏ, mở ra. Một mùi hương ngào ngạt bốc lên. Là mùi đùi gà nướng mật ong thượng hạng, công thức bí truyền của Lục Vô Song.
Cả võ đài lặng thinh. Khán giả bắt đầu hít hà. Tên đối thủ cũng ngẩn người, bụng hắn bỗng nhiên phát ra một tiếng "rộp".
"Ngươi... ngươi định làm gì?" tên đối thủ lắp bắp.
"Ăn đi, rồi chúng ta nói chuyện tiếp," Diệp Thiên đưa cái đùi gà ra.
Tên đệ tử Thanh Vân Tông vốn dĩ phải ăn chay trường suốt mười năm qua, nay gặp phải "vũ khí hóa học" này, ý chí sắt đá lập tức sụp đổ. Hắn cầm lấy cái đùi gà, cắn một miếng.
"Ngon quá! Trời ơi, mười năm qua ta đã sống vì cái gì vậy?" Hắn vừa ăn vừa khóc lóc thảm thiết.
Trọng tài đứng hình. Khán giả sững sờ. Lục Vô Song vỗ tay bôm bốp: "Thấy chưa! Kiếm pháp đỉnh cao nhất chính là 'Thực Đạo'! Kẻ địch không thể đánh bại khi họ đang bận... ăn!"
Trận đấu kết thúc với việc đối thủ xin hàng để đổi lấy thêm một cái cánh gà. Diệp Thiên chiến thắng trận đầu theo cách nhục nhã nhất trong lịch sử tu tiên.
"Sư tôn, người thực sự là thiên tài hay là kẻ điên?" Diệp Thiên nhìn lão sư tôn đang hí hửng đếm tiền cá cược.
Lục Vô Song nháy mắt: "Thiên nhi, ranh giới giữa thiên tài và kẻ điên mỏng manh như da gà vậy. Chỉ cần ngươi đủ mặt dày, cả thế giới sẽ phải cúi đầu."
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
