Chương 3 · Bí Mật Động Trời Và Cú Twist Cuối Cùng

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Sau khi giành chức vô địch đại hội tỷ thí (chủ yếu bằng cách hối lộ thức ăn và kể chuyện cười khiến đối thủ cười đến sái quai hàm), Diệp Thiên và Lục Vô Song trở về tông môn.

Thế nhưng, một đoàn người mặc hắc y bỗng nhiên bao vây Linh Kiếm Tông. Khí thế của họ mạnh đến mức không gian xung quanh như đóng băng. Đây là những cường giả đỉnh cao của Tiên Giới!

"Lục Vô Song, đã mười vạn năm rồi, ngươi trốn ở đây đủ chưa?" một người dẫn đầu quát lớn.

Diệp Thiên rùng mình. Mười vạn năm? Sư tôn lão khùng này thực sự là lão quái vật sao?

Lục Vô Song vứt cái xương gà xuống, vẻ mặt hời hợt thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự uy nghiêm đến nghẹt thở. Lão đứng dậy, áo bào bay phất phơ.

"Thiên nhi, đứng sau lưng ta. Đã đến lúc ta cho ngươi thấy thực lực thật sự của tông chủ Linh Kiếm Tông."

Diệp Thiên xúc động: "Sư tôn! Người rốt cuộc là ai?"

"Ta chính là... Chí Tôn Thực Thần, người từng thống trị bếp ăn của Tiên Đế!" Lục Vô Song hét lớn.

Diệp Thiên ngã ngửa. Bếp ăn? Không phải Kiếm Đế hay Ma Đế sao?

"Bọn chúng đuổi theo ta vì ta đã trót lấy trộm công thức 'Vịt Quay Trường Sinh' của Tiên Đế," Lục Vô Song rút quạt ra, nhưng lần này chiếc quạt biến thành một chiếc muôi vàng khổng lồ.

"Nhìn cho kỹ, đây là chiêu thức mạnh nhất của ta: 'Nghịch Chuyển Càn Khôn, Nồi Nào Vung Nấy'!"

Một chiếc nồi khổng lồ hư ảo hiện ra giữa không trung, úp sập xuống đám hắc y nhân. Bọn họ la hét, nhưng thay vì bị giết, bọn họ bỗng nhiên biến thành... những con vịt trắng muốt, lạch bạch chạy khắp sân.

Diệp Thiên câm nín. Đây là loại ma pháp gì vậy?

"Thiên nhi," Lục Vô Song quay lại, nụ cười hì hì thường ngày trở lại. "Thế giới này vốn dĩ là một bàn tiệc lớn. Kẻ mạnh là kẻ biết nấu ăn ngon, kẻ yếu là kẻ phải rửa bát. Ngươi muốn làm người nấu hay người rửa?"

Diệp Thiên nhìn đám vịt đang kêu "cáp cáp", rồi nhìn lão sư tôn vừa mới uy phong lẫm liệt giờ đã lại đang tìm tăm xỉa răng.

"Con... con muốn làm người ăn," Diệp Thiên đáp.

"Khá lắm! Đúng là đệ tử của ta!" Lục Vô Song cười lớn.

Thực ra, cú twist thực sự không phải là Lục Vô Song mạnh đến mức nào. Mà là, sau khi đuổi được đám người kia đi, Diệp Thiên phát hiện ra dưới nền đất của Linh Kiếm Tông không phải là linh mạch, mà là... một kho chứa rượu vang vạn năm của Tiên Đế mà sư tôn đã âm thầm đào đường hầm để trộm về.

"Sư tôn, người thực sự là tội đồ của Tiên Giới rồi," Diệp Thiên thở dài, nhưng tay vẫn không quên rót một ly rượu.

"Kệ đi, tiên giới buồn chán lắm. Ở đây có gà, có rượu, có đệ tử tấu hài như ngươi, ta thấy mãn nguyện rồi."

Lục Vô Song nằm ngửa ra cỏ, nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Diệp Thiên cũng nằm xuống bên cạnh. Hắn nhận ra, tu tiên kiểu này... cũng không tệ chút nào.

Con đường thành tiên của họ có lẽ sẽ không bao giờ có ngày phi thăng chính thức, nhưng chắc chắn, họ là những "tiên nhân" hạnh phúc nhất, và cũng... mặt dày nhất toàn bộ tu chân giới.

(Hết)

Sư Tôn, Van Ngài Đừng Tấu Hài Nữa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...

Trước
Sau →