Chương 1 · Trọng Sinh — Lửa Thù Bùng Cháy

Mùi máu tanh.

Đó là thứ đầu tiên Tô Lạc Nhi cảm nhận được khi ý thức vừa kéo nàng ra khỏi bóng tối đặc quánh. Tanh nồng, gắt gỏng, như thể ai đó vừa đổ cả một chậu máu lên mặt nàng. Rồi đau — cơn đau xé toạc từ trong lồng ngực, lan ra tứ chi, mỗi đầu ngón tay như có kim châm đồng thời.

Nàng mở mắt.

Trần nhà thấp lè tè, vôi vữa bong tróc từng mảng. Ánh nến leo lét từ góc phòng hắt lên một màu vàng ệch, vừa ảm đạm vừa tàn nhẫn. Tô Lạc Nhi nằm im một lúc, không cử động, để đầu óc tự dần tỉnh lại.

Chết rồi.

Nàng đã chết — điều đó nàng chắc chắn. Cái chết bằng Vạn Hoa Độc, từ từ, đau đớn, giống như ngàn con kiến đục khoét từ bên trong ra. Nàng còn nhớ rõ cảnh tượng đó: Tô Bạch Linh đứng bên cạnh Lăng Tử Hàn, mặt tái nhợt nhưng mắt sáng lên một thứ ánh sáng rất xấu. Lăng Tử Hàn — người mà nàng đã từng nghĩ sẽ cùng nhau già đi — chỉ đứng nhìn, không nói một lời.

Vậy mà nàng đang nằm đây.

Tô Lạc Nhi ngồi dậy, chậm chạp, để cơ thể tự cân bằng. Ngay lập tức nàng phát hiện ra điều sai sai — thân thể này yếu hơn rất nhiều so với những gì nàng nhớ. Linh mạch gần như đứt hết, kinh mạch tắc nghẽn đến mức chỉ còn một luồng linh lực mỏng manh đang cố chạy qua. Đây không phải thân thể của Tô Lạc Nhi mà nàng biết.

Đây là thân thể của nàng — trước khi nàng tu luyện.

Ký ức ùa về. Năm mười bốn tuổi, Tô Lạc Nhi bị chính người cha ruột cho uống một loại linh dược biến chất khiến linh mạch tổn thương nặng. Từ đó nàng trở thành "phế vật" trong mắt cả Tô gia lẫn kinh thành. Ai cũng khinh thường, ai cũng chế nhạo. Chỉ có bà nội — người duy nhất yêu thương nàng — là không chê bai.

Nàng đã trọng sinh về lại thời điểm đó.

Tô Lạc Nhi nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình. Trong kiếp trước, để đi từ "phế vật" đến "thiên hạ đệ nhất thần y", nàng đã mất mười lăm năm. Lần này — nàng không cần nhiều đến vậy. Ký ức về hàng nghìn phương thuốc, hàng vạn huyệt đạo, những bí kíp châm cứu mà người thường mất cả đời cũng không ngộ được — tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong đầu nàng.

Nàng nhếch môi. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, cái cười đó không hề ấm áp.

Tô Bạch Linh. Lăng Tử Hàn. Và cả Tô gia kia nữa.

Nàng sẽ từng người một, đòi lại tất cả.

Vừa lúc đó, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa — gấp gáp, loạn xạ, không giống với cách những tên hầu thường ngày vẫn đi. Cánh cửa gỗ bật mở, một tên lính mặc giáp đen bước vào, sau lưng là cả một đội cấm vệ quân rầm rập như sấm.

"Tiểu thư Tô thị!" Tên chỉ huy quỳ xuống nhưng giọng cứng ngắc không có chút cung kính: "Hắc Vương Gia triệu kiến. Lập tức!"

Tô Lạc Nhi nhìn họ, bình thản đến kỳ lạ.

Hắc Vương Gia.

Mặc Thần Dạ.

Người đó muốn gặp nàng làm gì?

Thần Y Nghịch Mệnh: Vương Gia Mê Đắm

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau