Chương 2 · Gặp Gỡ Định Mệnh — Vương Gia Trung Độc

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Phủ Hắc Vương rộng như một thành nhỏ.

Tô Lạc Nhi ngồi trên kiệu, nhìn qua rèm vải những bức tường đá xám xịt cao vút hai bên đường, lòng thầm đánh giá. Không có hoa, không có cây cảnh, không có bất cứ thứ gì mang hơi ấm của con người. Toàn bộ phủ đệ này được xây theo kiểu trận pháp — từng viên đá xếp đúng vị trí, từng ngọn đèn treo đúng góc độ. Ai đã thiết kế nơi này, rõ ràng không có ý định cho khách cảm thấy thoải mái.

Phù hợp với Mặc Thần Dạ.

Trong kiếp trước, nàng biết về hắn — ai ở kinh thành này mà chẳng biết. Hoàng đế đệ bát tử, không được sủng ái, năm mười hai tuổi tự mình dẫn quân ra biên ải, năm mười tám trở về với tước vị Vương Gia và một cái tên mà người ta chỉ dám thì thầm: Hắc Vương. Nghe nói hắn có thể nhìn thẳng vào mắt người mà không chớp, nghe nói hắn chưa bao giờ bị thương, nghe nói kẻ nào dám phản bội hắn đều biến mất không để lại dấu vết.

Nhưng bây giờ hắn đang hấp hối.

Tô Lạc Nhi bước vào trong phòng, mũi ngay lập tức bắt được mùi. Thuốc — rất nhiều loại, chồng chất lên nhau theo cách hỗn loạn của người đang hoảng loạn tìm kiếm giải pháp. Góc phòng có ba bốn danh y đang túm tụm thì thầm, ai cũng mặt trắng bệch. Trên giường — Mặc Thần Dạ nằm đó.

Nàng không ngờ hắn lại trẻ đến vậy.

Khuôn mặt sắc bén như được điêu khắc, lông mày thẳng tắp, sống mũi cao. Dù đang trong cơn nguy kịch, người này vẫn toát ra một thứ khí thế lạnh lùng khiến người ta không dám đến gần. Nhưng môi hắn đã tím tái, mạch cổ đập yếu và loạn, thi thoảng cả thân người giật nhẹ một cái.

Tô Lạc Nhi bước tới, không hỏi ai, ngồi xuống cạnh giường và cầm tay hắn lên bắt mạch.

"Tiểu thư Tô, nơi này không phải chỗ của—" Một tên quản gia định can, nhưng Tô Lạc Nhi đã giơ tay ra hiệu im lặng mà không thèm nhìn lại.

Ba mươi giây. Nàng chỉ cần ba mươi giây.

Thiên Tuyệt Cốt Độc — loại độc này chỉ tồn tại trong truyền thuyết, được luyện từ xương của Thiên Tuyệt Thú kết hợp với Huyết Nguyệt Thảo và ba loại linh thảo cực hiếm khác. Nó không tấn công nội tạng mà ăn vào cốt tủy, làm cho linh lực người bị trúng không thể lưu thông. Chậm. Cực kỳ chậm. Đau đến mức người trúng độc thường tự kết thúc trước khi độc phát tán hoàn toàn.

Mặc Thần Dạ đã chịu đựng cái này bao lâu rồi?

"Giải độc được không?" — Giọng từ cửa phòng, của một lão tướng râu bạc, mắt đỏ hoe.

Tô Lạc Nhi không quay lại. "Được. Nhưng tôi cần Huyết Linh Chi, Băng Tâm Thảo, và một lò thuốc sạch. Trong vòng một canh giờ."

Cả phòng im lặng.

"Tiểu thư Tô." Tên danh y lớn tuổi nhất bước ra, giọng cay đắng: "Thiên Tuyệt Cốt Độc không có thuốc giải. Chúng tôi đã—"

"Vì các ông giải theo cách sai." Nàng đứng dậy, giọng phẳng lặng như nước đọng. "Các ông cứ tìm cách thông linh mạch, nhưng Thiên Tuyệt Cốt Độc không phạm vào linh mạch — nó nằm trong tủy. Thông linh mạch bây giờ chỉ đẩy độc tố lan nhanh hơn." Nàng nhìn thẳng vào mắt ông ta. "Còn muốn cãi không, hay để tôi làm việc?"

Không ai cãi thêm.

Một canh giờ sau, mùi thuốc đắng xộc ra khắp phòng. Tô Lạc Nhi tự tay châm mười hai cây kim vào đúng mười hai huyệt đạo dọc theo cột sống Mặc Thần Dạ, từng mũi kim chính xác không sai một ly. Tay nàng không run. Chưa bao giờ run — kể cả kiếp trước, kể cả khi đang cứu người trên chiến trường giữa tiếng binh khí loạn xạ.

Canh ba đêm đó, sắc tím trên môi Mặc Thần Dạ bắt đầu nhạt dần.

Canh tư, hắn thở đều.

Và khi bình minh vừa hé, đôi mắt đó mở ra — đen thẳm, lạnh như giếng không đáy — nhìn thẳng vào mặt Tô Lạc Nhi.

"Ngươi..." Giọng hắn khàn đặc vì cả đêm không uống nước, nhưng vẫn mang cái âm điệu của người quen ra lệnh. "Là ai?"

Tô Lạc Nhi nhìn lại hắn, không tránh. "Người vừa cứu mạng ngươi."

Thần Y Nghịch Mệnh: Vương Gia Mê Đắm

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...