Sự thật không đẹp — sự thật chưa bao giờ đẹp.
Lăng Tử Hàn kể, giọng vừa kể vừa run, rằng Vạn Hoa Độc trong chén rượu kiếp trước không phải do Tô Bạch Linh chuẩn bị. Nàng ta chỉ là người thực hiện — kẻ chủ mưu là cha của Lạc Nhi, Tô Quốc Công, người đã nhìn ra rằng Tô Lạc Nhi với thiên phú thần y của mình đang trở thành mối đe dọa cho một âm mưu lớn hơn rất nhiều. Âm mưu liên quan đến hoàng vị, đến một liên minh bí mật giữa Tô gia và phe đối lập với Mặc Thần Dạ.
Lạc Nhi chết vì nàng biết quá nhiều — dù bản thân nàng không hề hay biết mình biết điều gì.
Tô Lạc Nhi lắng nghe đến hết. Không ngắt lời, không thay đổi sắc mặt. Chỉ khi Lăng Tử Hàn nói xong, ngẩng đầu lên chờ đợi — nàng mới lên tiếng, giọng nhẹ như không: "Ngươi đến đây để xin ta tha thứ, hay để cung cấp bằng chứng?"
Hắn chớp mắt. "Cả hai."
"Bằng chứng thì lấy. Tha thứ—" Nàng suy nghĩ một giây. "Không cần. Ngươi sống với lương tâm của ngươi là đủ hình phạt rồi."
Sau đó mọi việc diễn ra nhanh hơn Tô Lạc Nhi hình dung.
Mặc Thần Dạ — khi biết chuyện — không nổi giận theo kiểu người thường. Hắn không quát tháo, không đập phá. Hắn chỉ ngồi nghe, mặt bình thản, và khi Tô Lạc Nhi kể xong thì chỉ gật đầu một cái, rồi đứng dậy đi ra ngoài. Ba ngày sau, Tô Quốc Công bị đưa lên điều trần trước triều đình với đầy đủ bằng chứng về âm mưu phản loạn. Bảy ngày sau, Tô Bạch Linh mất hết tước vị, bị trả về làm thứ dân. Lăng gia — vì tội biết mà không tố cáo — bị phạt đánh mười trượng và tước bỏ phân nửa gia sản.
Tô Lạc Nhi đứng nhìn tất cả từ xa, không đến gần, không muốn chen vào.
Đây là mối thù của nàng, nhưng hắn giải quyết nó cho nàng — không cần nàng xin, không cần nàng nhắc đến.
Đêm cuối của tháng thứ ba, trời trong không gió, trăng tròn treo giữa trời như một tấm gương bạc. Tô Lạc Nhi ra sân sau ngồi, tay ôm một chén trà nguội, đầu óc lần đầu tiên trong nhiều tháng không có gì để tính toán.
Mặc Thần Dạ ra sau.
Hắn đứng cạnh nàng một lúc, không nói gì. Rồi hắn ngồi xuống cạnh nàng — lần đầu tiên hắn ngồi cạnh ai đó mà không phải vì lý do công việc.
"Linh mạch của ta..." Hắn bắt đầu.
"Thêm hai tháng nữa là thông hoàn toàn." Nàng trả lời tự động.
"Ta biết." Hắn ngừng lại. "Ta muốn hỏi chuyện khác."
Tô Lạc Nhi quay nhìn hắn.
Mặc Thần Dạ — người mà nàng chưa bao giờ thấy lúng túng — đang không nhìn nàng. Hắn nhìn lên trăng, cằm siết nhẹ, như đang cân nhắc từng chữ. Rồi hắn nói, giọng khẽ hơn mọi lần: "Sau khi khế ước hết hạn... ngươi có định đi không?"
Tô Lạc Nhi không trả lời ngay.
Nàng nhìn hắn — nhìn thật kỹ, cái cách mà nàng chưa từng cho phép mình nhìn trước đây. Người đàn ông này không hoàn hảo: lạnh lùng, khó gần, đôi khi tàn nhẫn đến mức làm người khác khiếp sợ. Nhưng hắn chưa bao giờ nói dối nàng. Hắn chưa bao giờ nhìn nàng bằng ánh mắt thương hại hay khinh thường. Và hắn — một người quen tự mình chịu đựng tất cả — đã ngồi yên cho nàng châm kim suốt ba tháng mà không một lần than vãn.
"Còn tùy." Nàng nói cuối cùng.
"Tùy điều gì?"
Nàng nhìn trăng, môi khẽ cong lên: "Tùy xem có lý do gì để ở lại không."
Im lặng. Rồi — bàn tay hắn đặt lên bàn tay nàng. Không xiết chặt, không vội vàng. Chỉ đặt xuống, nhẹ như một lời thề.
"Ta." Hắn nói, chỉ một chữ. "Ta là lý do."
Tô Lạc Nhi nhìn xuống bàn tay đó. Bàn tay từng cầm kiếm, từng ký lệnh tử hình, từng siết chặt mép giường một mình chịu đau giữa đêm khuya — đang nằm trên bàn tay nàng, ấm và thực.
Nàng không rút tay lại.
Trăng vẫn sáng. Gió bắt đầu thổi nhẹ, mang theo mùi hoa đêm từ đâu đó trong vườn.
Và rất lâu sau, khi cả hai vẫn ngồi yên như vậy dưới trời đêm, Tô Lạc Nhi chợt nhớ lại điều mà nàng đã thoáng bắt gặp một lần — khi giải độc cho hắn đêm đầu tiên, trong luồng linh mạch đứt gãy của hắn, có một tia năng lượng rất lạ. Không phải độc, không phải phong ấn. Là một thứ gì đó cũ hơn rất nhiều, cũ hơn cả hắn.
Nàng nhíu mày.
Linh mạch của nàng — bị phá hủy năm mười bốn tuổi — cũng có cùng tia năng lượng đó.
Trùng hợp? Hay không phải trùng hợp?
Cuộc trọng sinh này, ngay từ đầu, có lẽ không đơn giản như nàng nghĩ...
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
