Cả kinh thành biết chuyện vào sáng hôm sau.
Hắc Vương Gia đuổi con dâu Thừa Tướng phủ ra khỏi cổng — câu chuyện đó không cần ai cố tình lan ra, tự nó đã chạy khắp các con phố. Người ta bàn tán, người ta suy đoán, người ta nhìn vào đó và thấy đủ loại ý nghĩa. Tô Bạch Linh tức tối đến mức bỏ bữa cả ngày. Lăng Tử Hàn — nghe nói — chỉ ngồi uống rượu một mình trong thư phòng.
Còn Tô Lạc Nhi thì bận.
Nàng đang hoàn thiện mẻ thuốc cuối cùng trong kế hoạch phục hồi linh mạch cho Mặc Thần Dạ — loại thuốc này cần ninh đủ mười hai canh giờ, không được phép sơ sẩy một giây. Nàng ngồi cạnh lò thuốc, thỉnh thoảng dùng đũa ngọc khuấy theo chiều kim đồng hồ đúng ba mươi vòng rồi ngược lại mười lăm vòng. Tẻ nhạt. Nhưng cần thiết.
Mặc Thần Dạ xuất hiện lúc canh hai.
Hắn không nói gì, chỉ kéo ghế ngồi ở góc phòng thuốc, mở một quyển sách ra đọc. Như thể đó là chuyện bình thường. Như thể hắn quen ngồi đây lắm rồi.
Tô Lạc Nhi nhìn hắn một cái rồi nhìn đi chỗ khác.
Họ ngồi như vậy một lúc lâu, tiếng lửa trong lò tách tách, mùi thuốc bay lan khắp phòng. Rồi hắn lên tiếng, không nhìn lên khỏi sách: "Ngươi có biết tại sao ta đuổi người đó đi không?"
"Vì nàng ta không có thư mời." Tô Lạc Nhi trả lời đúng theo lý do hắn đã nêu.
"Không phải."
Nàng ngừng tay khuấy thuốc.
"Trong phủ này, không ai được phép làm ngươi khó chịu." Hắn lật trang sách, giọng đều đều như đang đọc một điều khoản hợp đồng. "Ngươi là thần y của ta. Nếu ngươi không thoải mái thì ta không được chữa bệnh tốt. Logic rất đơn giản."
Tô Lạc Nhi nhìn hắn. Hắn vẫn không ngẩng đầu.
Logic rất đơn giản. Nàng suýt bật cười.
Hắn đang nói dối — cái lý lẽ đó hợp lý đến mức nó gần như thuyết phục được ngay cả nàng, người đang đứng trong câu chuyện. Nhưng Tô Lạc Nhi đã nhìn mặt quá nhiều người trong hai kiếp, nàng biết khi nào người ta đang che giấu điều gì đó sau một câu giải thích quá gọn gàng.
Nàng không vạch trần hắn. Chỉ quay lại khuấy thuốc.
Nhưng đêm đó, nằm trong phòng mình, nàng nhận ra rằng ngực nàng có một chỗ nào đó ấm lên — nhỏ thôi, chỉ một điểm nhỏ, nhưng ấm.
Nàng không thích cái cảm giác đó.
Bởi vì nàng biết, cái ấm đó rất nguy hiểm.
Rồi một buổi sáng Lăng Tử Hàn đến. Không phải theo cổng chính — hắn lẻn vào qua cổng hậu, hối lộ một tên hầu nhỏ, tìm đến phòng thuốc khi Tô Lạc Nhi đang phân loại dược liệu một mình.
Nàng nhìn hắn. Người đàn ông này — hôn phu cũ của nàng, kẻ đã đứng nhìn nàng chết mà không nhúc nhích — đang quỳ xuống trước mặt nàng. Gương mặt hắn có vẻ thành khẩn, mắt đỏ hoe.
"Lạc Nhi..." Hắn gọi tên nàng theo cái cách ngày xưa, giọng run run. "Ta sai rồi. Ta biết ta sai rồi. Nhưng có chuyện... có chuyện về cái chết của ngươi kiếp trước mà ngươi cần biết."
Tô Lạc Nhi đặt nắm thảo dược xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Nói."
