Chương 1 · Chương 1: Lần đầu tiên

Minh Châu đến Tokyo vào một buổi sáng tháng Tư, khi mặt trời còn chưa leo hết mái nhà.

Cô kéo chiếc vali màu đỏ ra khỏi ga Shin-Okubo, người còn ngợm ngợm mùi máy bay, đầu óc lảo đảo sau chuyến bay đêm. Nhưng vừa bước ra khỏi cổng ga, cô dừng lại.

Dọc hai bên đường, những bụi đỗ quyên đang nở. Đỏ thắm, tím nhạt, hồng rực — màu sắc tràn ngập như ai đó lỡ tay đổ cả bình sơn lên thành phố. Minh Châu đứng ngây giữa dòng người tất bật, miệng hé mở không kịp ngậm.

Ở Hà Nội tháng Tư, người ta hay nói về hoa sữa, về phượng đỏ chuẩn bị bung sắc. Không ai nói với cô rằng Tokyo lại đẹp đến nhường này.

Cô rút điện thoại ra chụp. Một tấm, hai tấm, mười tấm. Vẫn không đủ.

"Cô đứng giữa đường thì sẽ bị ăn xe đạp đấy."

Giọng nói bằng tiếng Việt cất lên ngay sau lưng, khiến Minh Châu giật mình quay lại. Một chàng trai đứng sau cô — tay cầm sandwich, miệng đang nhai dở, vai đeo hộp vẽ. Anh ta nhìn cô với vẻ bình thản như người vừa nói câu đùa thứ một nghìn trong ngày.

Minh Châu nhìn xuống chân mình. Quả thật, cô đang đứng chình ình giữa làn đường xe đạp.

"Ồ—" Cô nhảy sang lề, mặt đỏ bừng. "Xin lỗi."

"Không phải xin lỗi tôi. Xin lỗi cái xe đạp sắp tông vào cô ấy."

Chàng trai gật đầu nhẹ rồi đi tiếp, bước chân đều đặn như người đã đi con đường này cả nghìn lần. Minh Châu nhìn theo bóng anh khuất sau góc phố, chiếc hộp vẽ lắc lư theo nhịp bước.

Cô không biết tên anh.

Cô cũng không biết rằng tháng Tư này, những bụi đỗ quyên sẽ đưa họ đến gặp nhau lần nữa — và lần nữa — và lần nữa.

Tháng Tư, Khi Đỗ Quyên Nở

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

← Trước
Sau