Họ gặp nhau ở đền Nezu vào buổi chiều muộn, khi ánh sáng đã chuyển sang vàng nhạt và bóng những cổng torii đổ dài xuống lối đi đá.
Hoa đỗ quyên vẫn nở — nhưng bắt đầu thưa. Vài cành đã rụng, để lộ lá xanh non bên dưới, như thể mùa xuân đang thay chiếc áo cũ sang màu mới.
Gia Khải đến trước. Anh đang ngồi ở bậc thềm đá quen thuộc — đúng chỗ Minh Châu ngồi lần đầu tiên, buổi sáng đầu tiên, bữa cô vô tình bước vào tranh của anh.
Cô ngồi xuống bên cạnh. Sát hơn so với mọi lần trước. Không ai nói gì một lúc, chỉ có tiếng lá và tiếng hoa rụng lác đác xuống lối đi.
"Anh không mang hộp vẽ?" cô hỏi.
"Hôm nay không vẽ."
"Lần đầu tiên từ trước đến giờ."
"Ừ." Anh nhìn thẳng ra hàng hoa trước mặt. "Lần đầu tiên nhiều thứ."
Minh Châu nhìn nghiêng sang anh. Ánh chiều tà vàng rực đậu trên mái tóc anh, trên vai áo khoác cũ của anh, làm anh trông mềm hơn so với dáng vẻ bình thản cố hữu.
"Anh định nói với tôi điều gì đó không?"
Anh thở ra nhẹ. "Tôi không giỏi nói."
"Tôi biết. Anh giỏi vẽ hơn."
Một góc miệng anh nhích lên. "Tiếc là không mang hộp vẽ theo."
"Thì nói vậy."
Anh quay sang nhìn cô — lần đầu tiên trong buổi chiều đó. Mắt anh thẳng, không né tránh.
"Tháng Tư năm nào tôi cũng ra đây vẽ một mình. Bốn năm nay đều vậy." Anh dừng lại một nhịp. "Năm nay khác. Vì có cô."
Một cánh đỗ quyên rụng xuống tay Minh Châu — màu hồng đậm, mềm như nhung. Cô không phủi đi.
"Anh muốn gì?" cô hỏi khẽ.
"Muốn tháng Tư năm sau cũng có cô." Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Và tháng Năm. Và những tháng sau đó."
Minh Châu nhìn anh một lúc — nhìn người đàn ông đã bốn năm đi một mình qua mười tám khu của Tokyo, vẽ mãi mà không xong, không phải vì thiếu tài, mà có lẽ vì thiếu ai đó đi cùng.
Cô đặt tay lên tay anh. Nhẹ, như cánh đỗ quyên vừa rơi.
"Được." Cô nói. "Tháng Tư năm sau anh phải dẫn tôi vẽ cùng. Tôi không giỏi, nhưng tôi muốn học."
Anh nhìn xuống bàn tay cô trên tay anh. Im lặng một giây. Rồi anh lật tay lại — bắt lấy tay cô, những ngón tay chai từ năm tháng cầm bút.
"Tôi sẽ dạy."
Nắng chiều Tokyo tháng Tư trải vàng trên những cành đỗ quyên cuối mùa. Hoa rụng chậm rãi xuống lối đi đá, như thể chúng biết mình đã làm xong việc của mình.
Mùa xuân đang nhường chỗ cho hè — nhưng hai người ngồi trên bậc thềm đá của ngôi đền cổ không vội đi đâu cả.
Một số điều, một khi đã bắt đầu, không cần mùa nào để tiếp tục.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
