Chương 9 · Chương 9: Nói thật

Gia Khải nhìn tin nhắn đó mãi.

Ba chữ. Đơn giản. Nhưng từ Minh Châu thì khác.

Anh hồi âm sau mười lăm phút: "Ổn. Xin lỗi."

"Anh xin lỗi cái gì?"

Anh gõ. Xóa. Gõ lại: "Hôm nay tôi thấy cô ở đền Nezu. Cô đang nói chuyện với ai đó. Tôi đi về."

Cô trả lời sau hai mươi giây: "Đó là Yuki. Bạn cùng lớp. Cô ấy đang hỏi tôi về hoa đỗ quyên để viết báo cáo."

Một phút im lặng.

Rồi anh gõ: "Ừ. Tôi biết. Vẫn ngốc."

Minh Châu đọc tin nhắn đó ba lần. Một nụ cười nở ra mà cô không ngăn được.

"Anh ra ngoài được không? Đỗ quyên sắp tàn rồi."

Lần này anh hồi âm gần như ngay lập tức.

"Cô muốn gặp ở đâu?"

Không cần suy nghĩ, cô gõ: "Đền Nezu. Chiều nay."

Rồi cô ngồi nhìn màn hình, tim đập nhanh hơn bình thường một chút. Ngoài cửa sổ ký túc xá, mấy bụi đỗ quyên đang lung lay trong gió chiều — vẫn còn đỏ, vẫn còn đẹp, nhưng bắt đầu rụng dần.

Còn đúng một tuần nữa là hết mùa. Có những thứ cần nói trước khi hoa tàn.

Tháng Tư, Khi Đỗ Quyên Nở

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn