Trầm Nhược Trúc đến nhà Mạnh phú hộ lúc giờ Ngọ, tay xách giỏ thuốc, đầu óc đang nghĩ đến toa thuốc cho bệnh nhân viêm phổi cuối phố.
Không ai nói với cô rằng hôm nay nhà Mạnh gia đang có hỗn loạn.
Tiếng la ó vọng ra từ trong sân trước khi cô kịp gõ cổng. Bọn đầy tớ chạy qua chạy lại như kiến vỡ tổ, bà quản gia ngồi giữa sân vừa khóc vừa quạt gió. Và giữa tất cả cái hỗn độn đó, một chàng trai mặc quan phục đứng im giữa sảnh chính, tay khoanh trước ngực, nhìn quanh với vẻ mặt của người đang cố gắng tìm trật tự trong mớ rối rắm.
"Cô đến đây làm gì?" Tên lính chặn cô lại ở cổng.
"Giao thuốc cho phu nhân Mạnh." Nhược Trúc nhìn vào trong. "Có chuyện gì vậy?"
"Bức tranh Trúc Thạch của lão gia mất rồi." Tên lính thì thầm. "Đêm qua còn treo trên tường, sáng ra mất sạch. Cả khung cũng biến luôn."
Nhược Trúc nhìn vào sảnh chính, nhìn người đàn ông quan phục đang hỏi tên đầy tớ run rẩy.
Lâm Thiếu Phong. Tân tri huyện. Cô nghe cha nhắc đến — đỗ tiến sĩ năm ngoái, nhậm chức mùa hạ này. Nghe nói ông ta học giỏi, cẩn thận, và không nhận hối lộ. Ba tính chất hiếm khi xuất hiện cùng nhau.
"Giao thuốc xong thì ra," tên lính nói.
Nhược Trúc đi thẳng vào trong.
---
Phòng treo tranh nằm ở cánh đông. Cô giao giỏ thuốc cho người hầu của phu nhân Mạnh, rồi — vì tò mò là bản năng khó chữa — đi vòng qua hành lang phía bên kia.
Bức tranh Trúc Thạch treo ở giữa tường, chỗ đó còn vết đinh và hình chữ nhật trên vôi trắng nơi bụi không bám vào được vì có tranh che. Cửa sổ phía đông để mở. Bậu cửa bằng gỗ lim nhẵn bóng, không có dấu vết gì đáng kể.
Trừ một thứ.
Nhược Trúc cúi xuống, mũi gần sát bậu cửa.
Mùi mực. Không phải mùi mực cũ đã khô từ lâu — đây là mùi mực tươi, loại mực mài từ thỏi mực phẩm chất tốt, còn thoảng hương thông nhẹ.
"Cô đang làm gì ở đây?"
Cô ngẩng đầu lên.
Lâm Thiếu Phong đứng ở cửa phòng, nhìn cô với vẻ mặt không hẳn là tức giận mà là khó hiểu — kiểu nhìn người ta dành cho thứ gì đó không nằm trong kế hoạch.
"Tôi ngửi thấy mùi mực tươi trên bậu cửa," Nhược Trúc đứng thẳng dậy. "Kẻ trộm không phải leo vào ban đêm lần đầu — họ đã ở đây trước để quan sát. Và khi quan sát, họ có cầm theo thứ gì đó viết bằng loại mực này."
Im lặng.
"Cô là ai?" ông ta hỏi.
"Trầm Nhược Trúc. Con gái thầy thuốc Trầm ở đầu phố Hòe." Cô chỉ vào bậu cửa. "Loại mực có mùi thông này chỉ có ở một nơi trong huyện. Ông có biết xưởng chép kinh ở phố Bạch Lộ không?"
Lâm Thiếu Phong nhìn theo cô gái bước ra khỏi cổng nhà Mạnh phú hộ, giỏ thuốc đung đưa trên tay, bước đi thản nhiên như người vừa xong việc.
Ông ta nhìn xuống bậu cửa. Ngửi.
Quả thật có mùi mực.
Ông ta đã không nhận ra.
