Lâm Thiếu Phong đến xưởng chép kinh phố Bạch Lộ một mình.
Đó là quyết định hợp lý. Đây là điều tra chính thức, không phải chỗ cho con gái thầy thuốc đi theo. Ông ta nói với mình điều đó suốt quãng đường đi bộ, ba lần.
Trầm Nhược Trúc đứng trước cổng xưởng khi ông ta còn cách ba mươi bước chân.
"Ông đi chậm," cô nói khi ông ta đến nơi. Không phải trách móc — chỉ là nhận xét khách quan.
"Cô đến đây bằng cách nào nhanh hơn ta?" ông ta hỏi, dừng lại ở cổng.
"Đường tắt qua ngõ Đông Thành." Cô quay vào. "Tôi hỏi xong một lượt rồi. Chủ xưởng nhớ anh ta — khách quen, hay đến thuê bàn chép kinh, mua nhiều giấy chất lượng tốt. Tên Hứa Thanh Vân. Tôi có địa chỉ."
Lâm Thiếu Phong nhìn cô một lúc. "Cô không được phép tự ý thu thập lời khai."
"Tôi không thu thập lời khai." Giọng cô kiên nhẫn kiểu người phải giải thích lần thứ hai. "Tôi hỏi chủ hàng xem có quen khách không. Đó là chuyện trò thông thường. Người bán hàng nhớ khách quen — đó là bản năng nghề nghiệp."
Ông ta không nói gì.
"Ngoài ra," cô tiếp tục, "tôi hỏi ba nhà trong ngõ gần đây xem đêm qua có thấy ai đi qua không. Khoảng giờ Hợi, một người đàn ông gánh thứ gì đó bọc vải, cao, gầy, áo xanh lam." Cô rút mảnh giấy ra. "Địa chỉ của Hứa Thanh Vân."
Ông ta cầm mảnh giấy. Nhìn nó một lúc rồi gấp lại bỏ vào túi áo.
"Cô làm điều này thường xuyên không?" ông ta hỏi. Giọng ông ta không tức giận. Chỉ là tò mò thật sự.
"Không." Nhược Trúc bắt đầu đi theo hướng địa chỉ trên giấy. "Tôi chỉ hay để ý. Và lần này tôi để ý vào đúng lúc."
---
Nhà Hứa Thanh Vân là căn phòng thuê nhỏ cuối một con hẻm thấp mái. Cửa không khóa, nhưng bên trong không có người.
Nhược Trúc nhìn vào qua khe cửa sổ. "Hành lý còn nguyên. Anh ta không trốn."
Cô nhìn chậu hoa lài treo bên cửa. Đất trong chậu còn ẩm.
"Người trốn không tưới hoa trước khi đi," cô nói. "Anh ta chỉ ra ngoài. Chiều nay sẽ về."
Lâm Thiếu Phong nhìn chậu hoa. Nhìn lại cô. "Cô đoán vậy?"
"Tôi quan sát." Cô ngồi xuống bậu cửa nhà đối diện, mở sách ra đọc. "Ông muốn chờ không?"
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
