Nhược Trúc quỳ xuống, nhìn dọc theo khe cửa dưới.
Khe cửa rộng khoảng nửa phân — đủ để ánh sáng lọt qua, đủ để gió vào, và đủ để một sợi chỉ lụa mỏng trượt qua nếu ai đó biết mình đang làm gì.
"Cần một sợi chỉ dài, loại bền," cô nói, đứng dậy. "Buộc vào lỗ của chiếc chìa, đút đầu kia qua khe dưới cửa. Khóa cửa từ trong, rồi ra ngoài, giữ đầu dây. Kéo nhẹ — chìa xoay vừa đủ để chốt ăn vào. Rút chỉ ra. Chìa khóa rơi vào trong, cửa khóa chặt."
Lâm Thiếu Phong nhìn cô chằm chằm một lúc. "Cô biết điều này từ đâu?"
"Ông nội tôi làm thợ khóa trước khi học thuốc." Cô móc từ trong túi thuốc ra một sợi chỉ dày đang cuộn nhỏ — loại cô dùng để khâu vết thương. Rút ra khúc ngắn. "Tìm cho tôi một chiếc chìa khóa không dùng."
---
Họ thử ở cửa kho nhỏ phía sau, chìa khóa do chủ nhà trọ cung cấp.
Nhược Trúc hướng dẫn từng bước. Lâm Thiếu Phong làm theo — tay ông ta cẩn thận hơn cô tưởng với việc buộc chỉ vào lỗ chìa nhỏ.
Ông ta ra ngoài. Kéo nhẹ. Chìa xoay. Chốt ăn vào.
Ông ta rút sợi chỉ. Mở cửa ra. Chiếc chìa nằm trong ổ khóa, cửa đã khóa.
Hai người nhìn nhau qua ngưỡng cửa.
"Đơn giản hơn tôi nghĩ," ông ta nói.
"Những thứ thông minh thường đơn giản." Cô thu sợi chỉ lại. "Người làm điều này biết trước kết cấu cái khóa. Và biết chắc Thẩm sinh sẽ không tỉnh dậy để nghe tiếng chìa xoay."
"Người đó đã vào phòng trước khi Thẩm sinh ngủ."
"Hoặc chính người đó pha trà." Cô nhìn lại căn phòng. "Ai có thể vào phòng này mà không bị nghi ngờ?"
