Thẩm Bách Du được tìm thấy lúc giờ Thìn, nằm gục trên bàn trong căn phòng trọ khóa chặt từ bên trong.
Chủ nhà trọ đập cửa mãi không được, cuối cùng phá cửa sổ chui vào. Thẩm Bách Du còn thở, nhưng không tỉnh — và đây là ngày cuối anh ta phải nộp tập bài thi cho kỳ khảo hạch tháng này. Tập bài trên bàn, mực còn chưa khô hết.
Lâm Thiếu Phong đến vì chủ nhà trọ báo cáo. Nhược Trúc đến vì chủ nhà trọ hoảng loạn chạy thẳng vào tiệm thuốc nhà cô kêu cứu trước khi nghĩ đến việc báo huyện nha.
Hai người cùng đến nơi gần như cùng một lúc.
Lâm Thiếu Phong nhìn cô. Không nói gì, chỉ nhường lối để cô vào trước.
Nhược Trúc ngồi xuống cạnh Thẩm Bách Du, kiểm tra nhịp mạch, lật mí mắt, ngửi hơi thở.
"Không phải bệnh," cô nói. "Bị thuốc."
"Thuốc gì?"
"Thuốc ngủ từ hạt táo nhân và một vài vị khác. Liều không đủ để nguy hiểm, nhưng đủ để ngủ say từ đêm đến sáng." Cô nhìn cái chén trà đặt cạnh tập bài. "Cho vào trà dễ nhất — vị đắng của trà che mùi."
Lâm Thiếu Phong nhìn quanh phòng. Cửa chính đã được chủ nhà phá khóa — cái khóa cũ kiểu thanh ngang, chốt từ bên trong. Cửa sổ duy nhất vừa bị phá, then sắt bị bẻ gãy khi chui vào. Không có lỗ hổng nào khác.
"Phòng khóa từ bên trong," ông ta nói, giọng thấp. "Người đưa thuốc vào trà phải ở trong phòng lúc Thẩm sinh uống, rồi ra ngoài, rồi khóa cửa. Nhưng không thể khóa từ bên trong khi đã ở bên ngoài."
"Không thể bằng cách thông thường," Nhược Trúc nói.
Ông ta nhìn cô.
Cô đang nhìn xuống sàn, dưới khe cửa.
