Cô mở tiệm sớm hơn thường lệ.
Không có lý do đặc biệt — chỉ là cô thức dậy lúc trời còn tờ mờ, nằm thêm một lúc nhìn trần nhà, rồi dậy. Đun nước. Mở cửa tiệm. Bắt đầu chuẩn bị thuốc cho ngày hôm nay.
Lâm Thiếu Phong đến lúc mặt trời vừa mọc, khi ánh sáng còn vàng mỏng và phố xá chưa có nhiều người.
Chỉ có ông ta và một người tùy tùng đứng cách xa đủ để không nghe.
Cô đứng ở cửa tiệm, tạp dề buộc ngang, tay vẫn còn mùi gừng từ lúc nãy xay.
Ông ta cúi đầu chào. Cô đáp lại.
"Đúng giờ," cô nói.
"Đường xa, phải đi sớm." Ông ta dừng lại. "Tôi qua để..."
"Tôi biết," cô nói.
Cô quay vào trong, lấy ra một gói nhỏ bọc vải tím, đã chuẩn bị từ hôm qua. Đưa cho ông ta.
"Thuốc đường dài," cô nói. "Bên trong có ghi chú. Gặp khí hậu khác dễ không hợp người — mấy vị trong này sẽ giúp."
Ông ta nhận gói thuốc, cầm trong tay một lúc mà không nói gì.
"Tôi sẽ viết thư," ông ta nói.
"Tôi biết."
"Cô sẽ hồi âm không?"
Cô nhìn ông ta. Buổi sáng sớm, ánh mặt trời hắt ngang mặt ông ta, ông ta trông khác so với lần đầu cô thấy ông ta đứng giữa sảnh nhà Mạnh phú hộ — không phải ít nghiêm chỉnh hơn, chỉ là... quen hơn. Như thứ gì đó đã tìm đúng chỗ của nó.
"Hồi âm," cô nói. "Nhưng chữ tôi xấu, ông đừng kỳ vọng."
Ông ta nhìn cô một lúc rồi nói: "Chữ không quan trọng."
---
Cô đứng ở cửa tiệm nhìn theo cho đến khi bóng ông ta khuất sau đầu phố.
Phố xá bắt đầu thức dậy — tiếng bước chân, tiếng mở cửa, tiếng người bán hàng rong đầu tiên của buổi sáng. Ánh sáng đã rõ hơn, vàng hơn, bình thường hơn.
Cô quay vào.
Cha cô đã dậy từ lúc nào, đang ngồi ở bàn với tập đơn thuốc buổi sáng và hai chén trà. Ông cụ đẩy một chén về phía cô không nhìn lên.
Cô ngồi xuống, cầm chén trà, nhìn vào danh sách đơn thuốc.
Bảy đơn. Bà Chu phố Thạch Tỉnh cần bổ phế. Ông Hà xin thêm thuốc khớp. Nhà mới dọn đến cuối hẻm Đông có trẻ nhỏ sốt.
Cô đặt chén trà xuống và bắt đầu vào bếp thuốc.
Có một thứ gì đó trên mặt cô mà cha cô nhìn thấy khi cô đứng dậy — không phải buồn, không phải vui hẳn, chỉ là yên. Yên theo kiểu người đã biết điều mình đang chờ đợi, và không thấy việc chờ là nặng nề.
Ông cụ không nói gì. Rót thêm trà vào chén của mình. Nhìn ra cửa sổ.
Ngoài đó, phố Hòe một ngày bình thường đang bắt đầu.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
