Cha cô kể lại chuyện vào bữa tối.
Buổi sáng hôm đó — hai ngày trước ngày Lâm Thiếu Phong lên đường — ông ta ghé tiệm thuốc với lý do trả một cuốn sách cô đã cho mượn từ hồi đầu vụ tranh mất. Nhược Trúc đang trong buồng sau phân loại dược liệu, không hay biết.
Cha cô tiếp ông ta. Hai người nói chuyện một lúc — về thời tiết, về bà Lý Thị Mai và tiệm thuốc, về vụ thư sinh Hứa Thanh Vân vẫn hay ghé thăm cha nuôi mới. Những chuyện nhỏ, những chuyện cô không biết họ sẽ nói với nhau.
Rồi Lâm Thiếu Phong đặt quyển sách xuống bàn và hỏi một câu.
Cha cô không kể ông ta hỏi gì. Chỉ nói: "Tôi đã trả lời là được."
Nhược Trúc ngừng bẻ cành cam thảo đang làm trong tay.
"Ông ấy hỏi gì?" cô hỏi.
Cha cô nhìn cô với vẻ mặt của người đang cố giữ bình tĩnh rất vất vả. "Ông ấy hỏi xem sau khi nhậm chức ổn định, ông ấy có thể... tiếp tục lui tới tiệm thuốc nhà mình không."
Cô nhìn cha.
"Chỉ vậy thôi?" cô hỏi.
"Ông ấy dùng từ khác. Nhưng ý là vậy." Cha cô nhấc chén trà lên. "Và tôi đã nói là được."
Nhược Trúc nhìn cành cam thảo trong tay.
Buổi tối hôm đó cô ngồi một mình trong tiệm sau khi cha đi ngủ, để đèn nhỏ thắp một cái thôi, sắp đi sắp lại mấy hộp thuốc đã ngay ngắn rồi.
Có những thứ người ta nói thẳng, và có những thứ người ta nói bằng cách hỏi xin phép sẽ viết thư sau này.
