Chương 10 · Tìm Cách Về Và Những Thứ Cản Trở

Kế hoạch để Lê Tiểu Hy về năm 2024 theo Giáo sư Lâm Chí Viễn: tái tạo điều kiện điện giật ban đầu ở vị trí gần nhất với điểm giao thoa thời-không gian có thể xác định được.

Vấn đề một: vị trí điểm giao thoa ở Vũ Hán, không phải Thượng Hải. Cần di chuyển.

Vấn đề hai: điều kiện thời tiết cần thiết — giông bão tự nhiên kèm sét đánh vào điểm cụ thể — không thể kiểm soát theo lịch.

Vấn đề ba: cô cần làm xong chuyện trong ảnh trước khi về. Vì nếu về mà không làm — vòng lặp nhân quả bị phá vỡ, lịch sử thay đổi.

"Chuyện trong ảnh là gì chính xác?" Cô hỏi Giáo sư Lâm trong cuộc gặp lần thứ hai.

"Cô gặp Tống Thiên Minh — cha của Dạ Hàn — và đọc bản thảo của ông." Giáo sư nhìn cô qua kính. "Cô cần tìm ông ấy năm 2024."

"Tôi không biết ông ấy. Tôi thậm chí không biết ông ấy tồn tại trước hôm qua."

"Nhưng bây giờ cô biết." Ông gật. "Đó là thay đổi đủ để cô tìm được."

Cô ngồi nhìn ông, ngẫm nghĩ.

"Giáo sư." Cô nói. "Giả sử tôi về được. Tôi gặp được Tống Thiên Minh năm 2024. Bức ảnh đó được chụp. Lịch sử được giữ nguyên." Cô dừng. "Sau đó thì sao? Tôi tiếp tục sống ở 2024 như thể không có gì xảy ra?"

"Đó là khả năng cao nhất." Giáo sư nói. "Dịch chuyển thời gian không chủ ý thường là một chiều — về được rồi thì ở lại."

"Tôi sẽ không nhớ chuyện ở đây không?"

"Sẽ nhớ. Dịch chuyển không xóa ký ức." Ông nhìn cô. "Nhưng cô sẽ ở 2024. Và 2051 sẽ tiếp tục tồn tại — chỉ là không có cô ở đây."

Cô gật đầu, nhìn xuống tay. "Được rồi."

"Có câu hỏi nào khác không?"

"Bao lâu để chuẩn bị?"

"Khoảng một đến hai tuần. Cần theo dõi thời tiết Vũ Hán, tính toán điểm giao thoa, và—" Ông nhìn cô. "Và cô cần hoàn thành lý do cô ở đây."

Cô gật, đứng dậy.

Hai tuần ở năm 2051. Với Tống Dạ Hàn. Trong khi anh biết cô là người trong bức ảnh công ty anh nhìn từ nhỏ.

Không khó xử chút nào.

***

Tối hôm đó, cô và Dạ Hàn ngồi ở sân thượng — không phải bể bơi, mà khu ngồi ngoài trời bên cạnh, có ghế và đèn vàng ấm.

"Anh biết tôi là người trong ảnh khi tôi còn đang nằm trong bể bơi." Cô nói, không phải hỏi.

"Ừ." Anh uống cà phê. "Trong vài giây đầu tiên."

"Anh không nói."

"Vì chưa biết giải thích thế nào."

"Và bây giờ thì biết chưa?"

Dạ Hàn nhìn ra thành phố tối, ánh đèn lấp lánh. Suy nghĩ một lúc thật sự.

"Vẫn chưa." Anh nói. "Nhưng tôi biết một điều."

"Gì?"

"Cha tôi mô tả người phụ nữ trong ảnh — người ông hay gọi là 'người truyền cảm hứng' — là người nói thật không ngại ngùng, không vòng vo, và có cái nhìn rất rõ về ý tưởng nào đáng theo đuổi và ý tưởng nào nên bỏ." Anh nhìn cô. "Khi cô hỏi thẳng về mọi thứ từ hôm đầu tiên — tôi nhận ra ngay đó là người ông tả."

Cô nhìn anh. "Anh kể chuyện cha anh nhiều hơn tôi nghĩ."

"Tôi không hay kể." Anh nhìn xuống cốc cà phê. "Với cô thì khác."

"Tại sao?"

Anh im lặng một lúc. "Vì tôi đã chờ gặp cô từ lâu. Theo một nghĩa nào đó."

Cô nhìn anh. Đêm Thượng Hải 2051 lay động nhẹ xung quanh họ — gió tháng Ba, đèn thành phố, tiếng xe bay xa xa.

"Anh Tống." Cô nói.

"Gì?"

"Tôi còn hai tuần ở đây." Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Sau đó tôi về 2024 và có thể không gặp lại anh."

"Tôi biết."

"Anh ổn với điều đó không?"

Dạ Hàn nhìn cô lâu hơn thường lệ.

"Không." Anh nói thẳng — kiểu thẳng mà cô đã biết anh hay dùng khi không muốn giả vờ. "Nhưng đó là sự thật của tình huống này. Không ổn không làm thay đổi được gì."

Cô gật đầu chậm.

"Được rồi." Cô nói. "Thì hai tuần."

"Hai tuần." Anh gật, nâng cốc cà phê. "Dùng tốt."

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn