Chương 9 · Bức Ảnh Và Người Trong Đó

Bảo tàng Tống Thị nằm ở tầng ba mươi bốn — một tầng hoàn toàn dành cho lịch sử công ty, từ ngày đầu thành lập đến hiện tại.

Lê Tiểu Hy đi vào sau Dạ Hàn. Ông không giải thích gì, chỉ đi thẳng đến một bức tường phía cuối.

Bức tường trưng bày ảnh lịch sử. Đen trắng, màu, holographic — xếp theo thời gian. Ông đứng trước một bức ảnh, dừng lại.

Cô bước đến đứng cạnh anh.

Ảnh chụp năm 2024. Màu, nhưng hơi phai. Chụp trong một quán cà phê nhỏ — kiểu quán cà phê cũ của 2024, bàn gỗ, cốc sứ, ánh đèn vàng ấm. Hai người ngồi đối diện nhau qua bàn.

Người phụ nữ — cô nhận ra ngay. Là mình. Đang cười, cầm cốc cà phê, nhìn vào người đối diện. Áo hoodie xanh rêu — cái áo cô đang mặc đêm bị điện giật.

Người đàn ông đối diện cô trong ảnh — trẻ hơn, khoảng hai mươi mấy tuổi, tóc không gọn bằng bây giờ, không mặc vest — nhưng là Tống Dạ Hàn. Không thể nhầm được.

"Đây là..." Cô không nói được câu hoàn chỉnh.

"Ảnh kỷ niệm thành lập Tống Thị." Dạ Hàn đứng cạnh, giọng trầm. "Chụp tháng 5 năm 2024. Tiêu đề: 'Người sáng lập và người truyền cảm hứng.'"

"Người truyền cảm hứng là... tôi."

"Theo ảnh — là cô."

Cô nhìn bức ảnh. Rồi nhìn anh. "Anh nhận ra tôi từ bức ảnh này khi tôi ngã vào bể bơi nhà anh không?"

"Nhận ra ngay." Anh nói thẳng. "Đó là lý do tôi không gọi cảnh sát."

Cô đứng đó, xử lý thông tin này.

"Anh đã nhìn bức ảnh này bao lâu rồi?"

"Từ nhỏ. Giọng anh hơi thay đổi — không nhiều, nhưng cô nhận ra. Cha tôi thành lập Tống Thị năm 2026. Câu chuyện về người trong ảnh — người truyền cảm hứng — là câu chuyện ông hay kể. Một người phụ nữ trẻ, biên tập viên, đã đọc bản thảo đầu tiên của ông về AI năm 2024 và nói: Bản thảo này tệ lắm, nhưng ý tưởng hay. Làm lại đi. Ông nói câu đó là lý do ông không bỏ cuộc."

Cô nhìn anh. "Cha anh."

"Tống Thiên Minh. Ông mất năm 2041." Dạ Hàn nhìn vào bức ảnh. "Tôi không bao giờ tìm ra người phụ nữ trong ảnh là ai. Không tên, không thông tin liên hệ — chỉ có ảnh này."

"Và bây giờ tôi xuất hiện." Cô nói.

"Và bây giờ cô xuất hiện."

Cô nhìn bức ảnh. Nhìn vào khuôn mặt mình đang cười trong đó. Mình chưa bao giờ làm điều đó — chưa gặp ai tên Tống Thiên Minh, chưa đọc bản thảo nào về AI năm 2024.

Nhưng bức ảnh ở đây. Từ 2024. Với khuôn mặt cô.

"Đây là lý do tôi xuyên thì." Cô nói — không phải hỏi, mà là nhận ra. "Tôi đến đây để biết mình cần làm gì ở 2024. Để sự kiện đó xảy ra."

"Vòng lặp nhân quả." Dạ Hàn gật. "Giáo sư Lâm giải thích — nếu sự kiện đó không xảy ra, lịch sử sẽ thay đổi. Tống Thị không được thành lập. Hoặc được thành lập theo cách khác."

"Và nếu không được thành lập — anh không ở đây."

Anh nhìn cô. Không trả lời, nhưng câu trả lời rõ ràng.

Cô nhìn lại bức ảnh một lần nữa.

Trong ảnh, cô đang cười. Kiểu cười tự nhiên, không cố gắng, kiểu cười cô không nhớ mình có trong bức ảnh nào gần đây — cô hay nghiêm mặt khi chụp ảnh.

Người đàn ông trong ảnh — Dạ Hàn trẻ hơn, hai mươi mấy tuổi — đang nhìn cô cười. Không nhìn vào ống kính.

Cô chưa nhận ra điều đó cho đến bây giờ.

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn