Ngày thứ năm ở tương lai, Lê Tiểu Hy gặp Vương Nhã Kỳ.
Nhã Kỳ là trợ lý CEO của Dạ Hàn — ba mươi tuổi, tóc ngắn, mặc vest như thứ hai da thứ hai, nhìn cô bằng ánh mắt lịch sự hoàn toàn che giấu đánh giá bên trong.
"Đây là cô Lê," Dạ Hàn giới thiệu ngắn. "Khách của tôi. Cô cần gì liên hệ Nhã Kỳ."
"Rất vui được gặp," Nhã Kỳ nói, mỉm cười. "Cô Lê ở thăm bao lâu?"
"Khoảng hai tuần." Cô trả lời.
"Ông Tống chưa bao giờ có khách ở lại lâu vậy." Nhã Kỳ nói — không phải ác ý, chỉ là quan sát thực tế.
"Tôi là trường hợp đặc biệt." Cô cũng quan sát thực tế.
Nhã Kỳ nhìn cô thêm một giây, rồi gật đầu. "Cần gì cứ liên hệ."
***
Ngày thứ sáu, Nhã Kỳ dẫn cô đi "mua sắm" — theo yêu cầu của Dạ Hàn vì quần áo cô chỉ có một bộ đang mặc.
Mua sắm ở năm 2051:
Cửa hàng quần áo không có nhân viên — chỉ có màn hình phân tích cơ thể và đề xuất size, màu sắc, kiểu dáng theo mùa, công việc, và "phong cách cá nhân được học máy phân tích từ dữ liệu mạng xã hội."
"Tôi không có tài khoản mạng xã hội 2051." Cô nói với màn hình.
"Không sao ạ," màn hình nói — giọng vui vẻ. "Tôi sẽ phân tích từ cách bạn đứng và tỷ lệ cơ thể."
"Phân tích cách tôi đứng."
"Bạn thích thoải mái hơn hình thức. Nên mặc cotton. Không thích màu sặc sỡ. Kiểu áo đơn giản."
Cô nhìn màn hình. Đúng hoàn toàn. Không biết có nên ấn tượng hay lo ngại.
Nhã Kỳ đứng cạnh, cầm điện thoại mỏng, nhìn màn hình phân tích cô với vẻ bình thường hoàn toàn.
"Chị Nhã Kỳ." Cô nói. "Chị thấy điều này bình thường không?"
"Cái gì?"
"Máy phân tích người."
"Hoàn toàn bình thường." Nhã Kỳ nhìn lên. "Cô từ... đâu đến vậy?"
Cô nhìn Nhã Kỳ. "Từ xa."
"Rất xa hay hơi xa?"
"Rất xa." Cô dừng. "Năm 2024."
Nhã Kỳ không nói gì trong ba giây.
"À." Cô gật đầu. "Người trong ảnh bảo tàng."
Cô nhìn Nhã Kỳ. "Chị biết về bức ảnh?"
"Tôi làm trợ lý cho ông Tống tám năm rồi." Nhã Kỳ cười nhẹ — lần này thật hơn lần trước. "Bức ảnh đó ông ấy nhìn mỗi khi cần quyết định khó." Cô dừng, nhìn thẳng vào mắt Tiểu Hy. "Cô là người đặc biệt với ông ấy. Trước khi gặp cô, ông ấy cũng đã đặc biệt với cô — theo cách cô không biết."
Tiểu Hy nhìn Nhã Kỳ. "Chị nói điều này để làm gì?"
"Để cô biết." Nhã Kỳ quay lại màn hình. "Cô chọn áo màu gì?"
"Xanh rêu." Cô nói, sau một lúc.
"Màu cô mặc trong ảnh." Nhã Kỳ gật, không quay lại. "Hợp lý."
