Chương 12 · Bữa Ăn Đầu Tiên Ra Ngoài

Ngày thứ tám, Tống Dạ Hàn đề nghị dẫn Tiểu Hy đi ăn ngoài.

"Tôi tưởng anh bận." Cô nói.

"Tôi ăn trưa mỗi ngày." Anh nhìn cô. "Bận không ngăn được điều đó."

Nhà hàng Dạ Hàn chọn — kiểu cô ít ngờ nhất: nhà hàng lẩu. Bàn gỗ, nồi đất, menu in trên giấy thật. Không AI, không màn hình thông minh. Trông như nhà hàng năm 2024 được đưa vào 2051 nguyên xi.

"Anh chọn chỗ này vì em không quen công nghệ tương lai?" Cô hỏi khi ngồi xuống.

"Tôi chọn vì thức ăn ngon." Anh mở menu. "Và vì đây là một trong số ít chỗ tôi có thể ngồi mà không bị nhận ra."

"Anh hay bị nhận ra à?"

"CEO Tống Thị." Anh nói đơn giản. "Ở các nhà hàng thông thường, AI nhận diện khuôn mặt, thông báo cho quản lý, quản lý ra chào, khách xung quanh nhìn." Anh nhìn menu. "Chỗ này không có hệ thống đó."

Cô nhìn anh. "Anh ghét bị chú ý."

"Tôi không thích việc không cần thiết."

"Được chú ý là không cần thiết?"

"Được chú ý vì là CEO là không cần thiết." Anh gọi nước. "Được chú ý vì có lý do cụ thể thì khác."

Họ gọi đồ ăn — cô gọi theo trực giác vì không biết thứ gì trong menu 2051, kết quả nhận về một nồi lẩu với hai mươi thứ không nhận ra được một nửa.

"Cái này là gì?" Cô chỉ vào đĩa thịt màu hồng nhạt.

"Thịt bò lab-grown. Không phải từ bò thật."

"Tôi ăn thịt bê làm từ phòng lab."

"Ngon hơn thịt bò thật. Và bền vững hơn."

"Tôi không tin điều đó."

"Thử rồi hãy nói."

Cô gắp một miếng, nhúng vào lẩu, ăn.

Ngon. Thực sự ngon. Cô không muốn thừa nhận nhưng ngon hơn phần lớn thịt bò cô từng ăn ở 2024.

"Được rồi." Cô đặt đũa xuống. "Tôi thừa nhận."

Dạ Hàn nhìn cô cười — không cười to, chỉ ánh mắt hơi ấm hơn — rồi tiếp tục ăn.

Họ ngồi đó một tiếng. Ăn, nói chuyện — về công ty anh, về công việc biên tập của cô ở 2024, về những điểm khác nhau và giống nhau giữa hai thời điểm. Cô phát hiện: Dạ Hàn nói nhiều hơn cô nghĩ khi được hỏi về thứ anh quan tâm. Anh hay nói ít vì không muốn nói thứ không cần nói — nhưng khi có chủ đề, anh nói rất rõ, rất mạch lạc.

"Anh bắt đầu Tống Thị như thế nào?" Cô hỏi. "Cha anh thành lập, nhưng anh tiếp quản khi nào?"

"Năm 2041, khi ông mất." Anh gắp thêm rau. "Tôi ba mươi tuổi. Chưa chuẩn bị."

"Không ai chuẩn bị được cho chuyện đó." Cô nói nhẹ.

"Đúng." Anh nhìn vào nồi lẩu. "Nhưng ông để lại đủ để tôi biết hướng đi. Và câu chuyện về bức ảnh — về người truyền cảm hứng — là thứ ông hay nhắc đến cuối đời." Anh ngừng. "Ông nói ông chưa bao giờ tìm được người trong ảnh để cảm ơn. Đó là điều duy nhất ông tiếc."

Cô nhìn anh. "Anh có muốn tôi về 2024 gặp cha anh không? Vì lịch sử yêu cầu tôi phải làm vậy."

"Muốn." Anh nhìn lên. "Không phải vì lịch sử. Vì ông xứng đáng được cảm ơn thật."

Cô gật đầu. "Tôi sẽ tìm ông. Khi về 2024."

Dạ Hàn nhìn cô, trong mắt anh có thứ gì đó cô không biết đặt tên — không phải biết ơn đơn thuần, phức tạp hơn thế.

"Cảm ơn." Anh nói. Hai chữ. Thật.

Cô gật đầu, nhìn xuống bát lẩu.

Ngoài cửa sổ nhà hàng, Thượng Hải 2051 buổi trưa lấp lánh và ồn ào — xe bay, người đi bộ, biển hiệu holographic. Rất khác 2024. Nhưng lẩu vẫn là lẩu, và nồi lẩu bốc khói vẫn ấm bụng theo cách không đổi qua hai mươi bảy năm.

Một số thứ không thay đổi. Cô thích điều đó.

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn