Ngày thứ chín, Tiểu Hy phát hiện Tống Dạ Hàn có thể ghen.
Không phải ghen theo kiểu kịch tính. Là kiểu tinh tế đến mức nếu không để ý thì không thấy.
Chuyện xảy ra khi Giáo sư Lâm đưa trợ lý đến — một anh chàng tên Khải, khoảng hai mươi tám tuổi, thông minh, dễ mến, và rõ ràng thấy Tiểu Hy là người thú vị nhất anh từng gặp trong vài năm gần đây.
"Cô thật sự từ 2024 à?" Khải hỏi, mắt sáng lên. "Cô có thể kể về 2024 không? Tôi chuyên nghiên cứu lịch sử công nghệ—"
"Tất nhiên." Tiểu Hy bật lên, vui vẻ. "Nhưng cảnh báo trước: hầu hết công nghệ 2024 đều khá đơn giản so với bây giờ."
"Không quan trọng! Bối cảnh lịch sử là—"
"Cô Lê có lịch làm việc với tôi buổi chiều." Dạ Hàn xuất hiện từ phía sau, giọng bình thản, thông tin. "Cô ấy có thể trả lời câu hỏi của anh qua email."
Tiểu Hy quay sang Dạ Hàn. "Chúng ta có lịch làm việc buổi chiều?"
"Có." Anh nhìn cô. "Tôi quên nói."
Tiểu Hy nhìn anh. Anh nhìn lại. Không có gì trong mắt anh — mặt phẳng hoàn toàn.
Khải cũng nhìn Dạ Hàn, rồi nhìn Tiểu Hy, rồi gật đầu hiểu ý. "Vâng, tôi sẽ gửi mail." Anh cười với Tiểu Hy. "Rất vui được gặp, cô Lê."
Sau khi Khải đi, Tiểu Hy nhìn Dạ Hàn.
"Chúng ta không có lịch làm việc buổi chiều." Cô nói.
"Bây giờ thì có." Anh quay lại bàn làm việc.
"Tôi muốn nói chuyện với Khải."
"Anh ta sẽ gửi mail."
"Nói chuyện trực tiếp khác với mail."
"Không khác nhiều trong thực tế."
Tiểu Hy nhìn lưng anh. Rồi nhìn lên trần. Rồi nhìn lại lưng anh.
"Anh Tống." Cô nói.
"Gì?"
"Anh vừa ghen."
Im lặng ba giây.
"Tôi không ghen." Anh tiếp tục nhìn màn hình. "Tôi nhắc lịch."
"Lịch không tồn tại cho đến khi anh nhắc."
"Tôi nhớ ra lịch."
"Lịch không tồn tại—"
"Cô muốn nói chuyện với Khải thì gửi mail cho anh ta." Anh cắt, vẫn không quay lại. "Tôi không giữ cô."
Tiểu Hy đứng đó, nhìn lưng anh, rồi bật cười nhẹ.
"Ổn rồi." Cô nói. "Tôi không cần gặp Khải."
"Muốn gặp thì—"
"Tôi không cần." Cô ngồi xuống ghế gần bàn anh. "Vậy chúng ta làm việc gì buổi chiều?"
Dạ Hàn quay lại nhìn cô. Trong mắt anh có một thoáng — rất nhanh — của người đang bị bắt gặp và không biết phủ nhận tiếp hay thôi.
"Cô muốn tìm hiểu công ty tôi không?" Anh nói sau một lúc. "Cô sẽ gặp cha tôi năm 2024. Hiểu Tống Thị sẽ giúp cô hiểu ông ấy."
Cô nhìn anh. Lý do hợp lý. Cũng có thể là lý do thật.
"Được." Cô gật. "Dạy tôi về Tống Thị."
Anh quay lại màn hình. Mở các file. "Bắt đầu từ đầu."
Và buổi chiều đó, Tống Dạ Hàn kể cho Tiểu Hy nghe về công ty cha anh thành lập — từng phòng ban, từng dự án, từng quyết định lớn — bằng giọng bình thường nhưng không phải giọng thuyết trình. Giọng của người đang kể về thứ gì đó quan trọng với mình.
Cô nghe. Ghi chép trong đầu. Và đôi khi nhìn anh kể chuyện, tự hỏi: người này, ở năm 2024, sẽ là ai? Cô sẽ có gặp không, nếu không có chuyến xuyên thì này?
Câu hỏi không có câu trả lời. Cô thôi hỏi.
