Ngày thứ mười một, Tiểu Hy hỏi thẳng.
Đây là thói quen của cô — khi tích đủ câu hỏi trong đầu, cô hỏi. Không vòng vo, không gợi ý. Hỏi thẳng.
Họ đang ngồi ở sân thượng sau bữa tối — thành thói quen từ mấy ngày nay, ai về phòng trước thì thôi.
"Anh Tống." Cô nhìn lên trời đêm. "Nếu tôi không về — nếu tôi ở lại 2051 — anh có muốn không?"
Dạ Hàn cầm ly cà phê, không uống, nhìn ra thành phố.
Lâu hơn bình thường.
"Muốn." Anh nói, khẽ.
"Tại sao?"
"Vì cô dễ nói chuyện." Anh dừng. "Vì từ hôm cô ở đây, tôi ăn tối ở nhà thay vì văn phòng. Vì Tiểu Bạch lần đầu tiên không bị tắt tiếng vì cô nói chuyện với nó." Anh nhìn sang cô. "Và vì tôi nhìn bức ảnh đó hai mươi năm và không tưởng tượng được người trong đó trông thế nào khi nói chuyện thật. Bây giờ tôi biết."
Cô nhìn anh. "Anh nói điều đó như thể đó là lý do thực tế."
"Đó là lý do thực tế."
"Anh không nói lý do cảm xúc."
Anh im lặng.
"Tôi không giỏi lý do cảm xúc." Anh nói sau một lúc. "Nhưng nếu cô hỏi — có. Có lý do cảm xúc."
Cô nhìn anh. Anh nhìn lại cô — thẳng, không tránh, kiểu anh hay nhìn khi đang nói thật.
"Nhưng cô cần về." Anh tiếp. "Và tôi không giữ cô vì điều đó."
"Anh không giữ hay không muốn giữ?"
"Muốn giữ." Anh nói. "Nhưng không nên. Khác nhau."
Tiểu Hy nhìn anh lâu. Người đàn ông này — lạnh lùng theo kiểu không phải lạnh lùng thật, chỉ là không có thói quen để cảm xúc ra ngoài. Mười một ngày cô ở đây, cô đã học đọc ngôn ngữ đó. Và bây giờ cô đọc được rất rõ.
"Anh Tống." Cô nói, nhẹ.
"Gì?"
"Tôi cũng muốn ở." Cô nhìn lên bầu trời đêm. "Điều đó không thay đổi việc tôi phải về. Nhưng tôi muốn anh biết."
Anh im lặng bên cạnh cô. Hồi lâu.
"Biết rồi." Anh nói cuối cùng. Hai chữ. Nhưng đủ.
Họ ngồi đó thêm một lúc nữa, không nói thêm gì. Thành phố 2051 lấp lánh bên dưới.
Không giải quyết được. Nhưng nói được rồi. Đôi khi vậy là đủ.
