Ngày thứ mười ba, Giáo sư Lâm gọi.
"Thời tiết Vũ Hán đang có giông bão mạnh dự báo ngày mốt." Ông nói qua màn hình holographic. "Đây là cơ hội tốt nhất trong tháng tới. Nếu không đi lần này, phải chờ thêm ba tuần."
Tiểu Hy ngồi nghe. Dạ Hàn đứng bên cạnh.
"Điểm cụ thể là phố Thanh Hà, cột điện số 47." Giáo sư tiếp. "Cùng cột điện cô bị điện giật. Cần đến đó khi giông bão đỉnh điểm — thường tám đến mười giờ tối."
"Và tôi cần làm gì chính xác?"
"Đứng ở điểm đó. Tái tạo điều kiện gần nhất có thể với ban đầu." Ông nhìn cô qua màn hình. "Nhưng trước đó — cô đã liên hệ Tống Thiên Minh chưa?"
"Chưa." Cô nhìn sang Dạ Hàn. "Tôi cần thông tin liên hệ của cha anh năm 2024."
Dạ Hàn gật. "Tôi có lưu trữ." Anh mở màn hình holographic. "Email và địa chỉ văn phòng nhỏ của ông năm 2024. Ông đang viết về AI ứng dụng và không có nhà đầu tư nào."
"Ông gửi bản thảo cho nhà xuất bản nào?"
"Nhiều nơi. Không ai nhận." Anh tìm kiếm thêm. "Có ghi chú của ông — một biên tập viên nhà xuất bản Vũ Hán phản hồi bản thảo của ông bằng cách nói thẳng rằng nó cần viết lại hoàn toàn. Nhưng ý tưởng đáng theo đuổi." Anh nhìn lên cô. "Không có tên biên tập viên trong ghi chú."
Cô gật. "Đó là tôi. Tôi sẽ tìm ông. Đọc bản thảo. Nói điều đó."
"Cô không nhớ ông."
"Tôi không nhớ — nhưng bây giờ tôi biết cần làm gì." Cô nhìn thẳng. "Tôi sẽ tìm bản thảo về AI từ tác giả tên Tống Thiên Minh. Đọc. Và nói thật."
Giáo sư Lâm gật đầu. "Vậy là đủ. Vòng lặp sẽ khép lại."
Cuộc gọi kết thúc.
Tiểu Hy và Dạ Hàn ngồi im trong phòng.
"Ngày mốt." Cô nói.
"Ngày mốt." Anh lặp lại.
"Một ngày nữa."
"Một ngày nữa."
Cô nhìn anh. Anh nhìn lại. Không ai biết nói gì phù hợp hơn.
"Đi ăn tối không?" Cô hỏi.
"Đi."
"Lẩu nữa không?"
Anh đứng dậy. "Được."
Và đêm cuối ở 2051, họ ăn lẩu ở nhà hàng không có AI, nói đủ chuyện không liên quan đến ngày mai, và không ai nhắc đến bức ảnh bảo tàng hay nghịch lý thời gian hay những thứ nặng nề hơn.
Vì đôi khi chọn không nói là cách nói tốt nhất.
