Chương 16 · Trở Về 2024

Ngày thứ mười bốn — ngày cuối.

Sáng đó, Tiểu Hy xếp lại đồ. Không có nhiều — quần áo mua ở 2051 (cô quyết định để lại, vì mang về 2024 sẽ khó giải thích), điện thoại iPhone 15 của mình (pin đã đầy nhờ adapter), và một mảnh giấy nhỏ với thông tin liên hệ Tống Thiên Minh năm 2024.

Mảnh giấy — giấy thật, mực thật, chữ Dạ Hàn viết — là thứ duy nhất cô sẽ mang về.

"Cô không mang gì cả à?" Tiểu Bạch hỏi từ bếp khi cô đi ngang.

"Không có gì để mang." Cô dừng lại. "Tiểu Bạch."

"Dạ?"

"Cảm ơn vì đã giúp tôi mấy ngày nay."

Một khoảng lặng. "Cảm ơn bạn đã nói chuyện với tôi. Không nhiều người làm vậy."

Cô nhìn máy pha cà phê. "Anh Tống cũng nói chuyện với mày."

"Anh ấy nói chuyện với tôi để giải quyết vấn đề." Tiểu Bạch nói. "Bạn nói chuyện với tôi vì bạn muốn."

Cô đứng đó một lúc. "Tạm biệt Tiểu Bạch."

"Tạm biệt, Tiểu Hy."

***

Mười một giờ sáng, xe đưa họ đến sân bay — không phải sân bay thường, là cảng vận chuyển cho xe bay cá nhân. Dạ Hàn sắp xếp chuyến bay đến Vũ Hán.

Họ ngồi trong khoang xe bay, nhìn Thượng Hải từ trên cao — mái nhà, đường phố, sông, biển xanh xa xa. Đẹp theo cách khác hoàn toàn với nhìn từ dưới lên.

"Anh chưa cần đến Vũ Hán." Cô nói. "Anh có thể cho tôi địa chỉ—"

"Tôi muốn đưa cô đến điểm đó." Anh nói, nhìn ra cửa sổ. "Cô cần ở đúng vị trí, đúng thời điểm. Tôi muốn chắc chắn."

"Cẩn thận vậy."

"Với chuyện quan trọng thì phải cẩn thận." Anh nhìn sang cô. "Và cô là chuyện quan trọng."

Tiểu Hy nhìn anh. Cảm thấy câu đó đánh vào đâu đó trong ngực.

"Anh Tống." Cô nói.

"Gì?"

"Nếu... nếu về 2024 rồi mà tôi muốn tìm lại anh thì sao?"

Anh im lặng một lúc.

"Tôi sinh năm 2020." Anh nói. "Năm 2024, tôi bốn tuổi."

Cô dừng lại. Nhẩm tính.

Đúng. Năm 2024, Dạ Hàn bốn tuổi. Không thể tìm.

"À." Cô nói, giọng hơi tụt xuống. "Tôi không tính đến điều đó."

"Tôi tính rồi." Anh nhìn thẳng ra phía trước. "Từ ngày đầu tiên."

Cô nhìn anh. Anh biết. Từ đầu anh biết khoảng cách thời gian đó — và vẫn ngồi ăn lẩu, vẫn dẫn cô đi bảo tàng, vẫn nói "muốn giữ cô" biết là không thể.

"Anh." Cô nói, nhẹ.

"Gì?"

"Anh cứ làm vậy."

"Làm vậy là?"

"Biết trước mọi thứ rồi vẫn làm." Cô nhìn anh. "Không phải vì không hiểu hậu quả. Vì anh chọn làm dù hiểu."

Anh nhìn cô một lúc. "Cô đọc người nhanh."

"Tôi làm biên tập viên." Cô nhìn ra cửa sổ. "Đọc là công việc của tôi."

Họ ngồi im đến Vũ Hán.

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn