Phố Thanh Hà năm 2051 không giống phố Thanh Hà năm 2024.
Cùng tên, cùng vị trí địa lý — nhưng hoàn toàn khác. Rộng hơn, cao hơn, sáng hơn. Cột điện cũ không còn — thay bằng hệ thống điện ngầm từ năm 2033 theo dữ liệu của Giáo sư Lâm.
"Điểm giao thoa vẫn ở đây, dù cột điện không còn." Giáo sư giải thích qua thiết bị liên lạc. "Giao thoa thời-không gian không phụ thuộc vào cơ sở hạ tầng. Vị trí địa lý mới là yếu tố."
"Tôi đứng chỗ nào?"
"Góc đường Thanh Hà và ngõ số 7. Cô bị điện giật ở đúng điểm giao nhau đó."
Tiểu Hy nhìn góc đường. Năm 2051, chỗ đó là quán trà bong bóng. Người ta đứng xếp hàng mua đồ uống.
"Khi giông bão đỉnh điểm, tôi đứng đó và...?"
"Điện trường sẽ hình thành tự nhiên ở điểm giao thoa trong giông bão mạnh. Cô không cần làm gì đặc biệt — chỉ cần ở đúng điểm, đúng lúc, và không cản lại."
Cô gật.
Còn tám tiếng. Giông bão dự báo lúc tám đến mười giờ tối.
Tám tiếng cuối ở 2051.
"Đi ăn gì không?" Dạ Hàn hỏi từ phía sau.
Cô quay lại nhìn anh. Đứng giữa phố Thanh Hà tương lai, vest đen gọn, tóc hơi lộn xộn vì gió, mắt nhìn thẳng.
"Bún bò Huế." Cô nói.
"Tôi không chắc Vũ Hán 2051 có."
"Thì đi tìm."
Anh gật. "Được."
Họ mất bốn mươi phút tìm — phố Vũ Hán 2051 có đủ loại ẩm thực, nhưng bún bò Huế truyền thống thật sự không phổ biến. Cuối cùng tìm được một quán nhỏ trong ngõ, chủ là bà lão tám mươi tuổi học nấu từ mẹ học từ bà.
Bát bún bò Huế năm 2051 ngon không kém 2024. Cô ăn hết sạch.
"Hài lòng chưa?" Dạ Hàn hỏi.
"Hài lòng." Cô đặt bát xuống. "Anh ăn hết chưa?"
Anh nhìn vào bát — còn một nửa. "Tôi không quen ăn cay nhiều."
"Anh thật ra không thích bún bò Huế."
"Tôi không nói vậy."
"Anh ăn một nửa từ từ trong khi tôi ăn hết trước."
"Tôi ăn chậm."
"Anh chọn quán bún bò Huế cho tôi dù anh không thích cay."
Dạ Hàn nhìn cô. "Cô muốn ăn bún bò Huế."
"Đó là lý do anh làm điều mình không thích?"
"Không phải không thích." Anh nhìn xuống bát. "Chỉ là không quen."
Cô nhìn anh một lúc. Người đàn ông này.
"Cảm ơn." Cô nói nhẹ.
Anh gật đầu, không nói gì.
Họ ngồi đó đến khi trời bắt đầu tối.
