Chương 3 · Ăn Tối Ở Năm 2051 Và Những Điều Không Nên Nói

Ăn tối ở năm 2051 bắt đầu bằng việc Lê Tiểu Hy đứng trước tủ lạnh thông minh và không biết cách mở.

"Anh... nhấn chỗ nào?" Cô chỉ vào tấm kính trong suốt của tủ lạnh.

"Nói 'mở'" Tống Dạ Hàn nói, đang đứng ở bên kia căn bếp.

"Mở."

Tủ lạnh mở. Tiếng nhạc nhẹ. Ánh đèn trong điều chỉnh theo thành phần thức ăn bên trong để hiển thị dinh dưỡng.

Cô nhìn vào. Có rất nhiều thứ được đóng gói trong hộp trong suốt, mỗi hộp có nhãn hiện thị thành phần, calo, và thời gian bảo quản còn lại. Có một thứ trông như sữa nhưng màu xanh nhạt. Có thứ trông như thịt nhưng gói trong màng film mỏng phát sáng.

"Cái xanh xanh kia là gì?" Cô chỉ vào hộp sữa màu lạ.

"Sữa hạnh nhân tổng hợp. Không phải từ hạnh nhân thật, được sản xuất trong phòng lab—"

"Thôi không cần." Cô đóng tủ lạnh lại. "Anh có gì ăn bình thường không?"

"Bình thường theo nghĩa 2024?"

"Theo nghĩa tôi có thể nhận ra đó là thức ăn."

Dạ Hàn nhìn cô một giây, rồi bước đến, mở một ngăn tủ khác — tủ thường, không thông minh. Bên trong có mì gói.

Cô nhìn hộp mì. Nhãn hiệu khác, chữ kiểu khác, nhưng dạng dáng quen thuộc.

"Mì gói vẫn còn tồn tại ở tương lai." Cô nói, giọng xúc động hơn dự kiến.

"Một số thứ không thay đổi."

"Cảm ơn tổ tiên của mì gói."

Dạ Hàn nhìn cô với vẻ mặt không biết đây có phải đùa không. Quyết định không hỏi. Đun nước.

Họ ăn mì gói trong phòng bếp hiện đại bậc nhất tương lai — CEO tập đoàn và người xuyên thì từ 27 năm trước, ngồi đối diện nhau trên ghế bar, tiếng gió thổi ngoài cửa sổ tầng bốn mươi.

"Anh có thể kể tôi nghe bây giờ là năm 2051 thì thế giới như thế nào không?" Cô hỏi, vừa thổi mì.

"Muốn biết cụ thể gì?"

"Mọi thứ. Bắt đầu từ cái gì quan trọng nhất."

Dạ Hàn suy nghĩ. "Xe tự lái phổ biến. Phương tiện bay cá nhân hợp pháp từ 2038. AI xử lý được tám mươi phần trăm công việc văn phòng. Dân số toàn cầu đã ổn định sau đợt suy giảm 2035-2040—"

"Khoan." Cô đặt đũa xuống. "Suy giảm dân số?"

"Dịch bệnh. Nhưng đã qua rồi." Anh nhìn cô. "Cô không cần lo. Năm 2051 ổn hơn nhiều so với giai đoạn đó."

"Tôi đang ở năm 2024." Cô nhìn anh. "Tôi chưa trải qua giai đoạn đó."

Dạ Hàn dừng lại. Nhận ra mình vừa kể tương lai cho người chưa sống qua tương lai đó.

"Đúng." Anh nói. "Xin lỗi."

"Không, tôi muốn biết." Cô cầm đũa lại. "Tôi cần biết mọi thứ. Đặc biệt là—" Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Tại sao anh chưa gọi cảnh sát?"

Câu hỏi làm anh dừng lại.

"Vì câu chuyện của cô không có lý do gì để bịa." Anh nói sau một lúc. "Nếu cô là gián điệp, cô sẽ có câu chuyện thuyết phục hơn. Và điện thoại của cô là iPhone 15 — không ai làm giả điện thoại cũ kỹ như vậy để xâm nhập vào công ty tôi."

"Anh suy nghĩ logic ghê." Cô gật đầu, tôn trọng thật sự.

"Đó là công việc của tôi."

"Công việc của CEO là suy nghĩ logic?"

"Công việc của CEO là không tin tưởng ai mà không có lý do." Anh nhìn cô. "Nhưng cũng không nghi ngờ ai mà không có bằng chứng."

Cô nhìn anh ăn mì — bình thản, không cần thêm mắm muối gì, kiểu người đã quen với mọi thứ xảy ra mà không bị làm loạn bởi nó. Một người phụ nữ lạ từ quá khứ ngã vào bể bơi nhà anh lúc hai giờ sáng, và anh đang nấu mì cho cô ăn rất bình thản.

"Anh Tống," cô nói.

"Gì?"

"Anh có bình thường không? Theo nghĩa... người bình thường gặp tình huống này sẽ hoảng hơn nhiều."

Dạ Hàn nhìn cô, rồi nhìn xuống bát mì.

"Cô nói đúng." Anh nói. "Tôi đang hoảng. Chỉ là không có thói quen thể hiện ra ngoài."

Cô nhìn anh. Rồi bật cười — tiếng cười thật, đầu tiên từ khi tỉnh dậy trong hồ.

"Được rồi." Cô gật, cầm đũa tiếp tục ăn. "Vậy thì hai người hoảng cùng nhau. Ăn xong rồi tính."

Dạ Hàn nhìn cô cười. Rồi nhìn xuống bát mì của mình.

Môi anh hơi nhếch lên. Rất nhẹ. Nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ thì không thấy.

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn