Chương 25 · Kể Hết

Họ ngồi ở quán cà phê tầng hai mươi của Tống Thị Tower — không phải quán AI, là quán thật với nhân viên thật và cà phê thật.

Tiểu Hy kể. Không vòng vo. Từ đầu đến cuối — điện giật, bể bơi sân thượng, mì gói lúc hai giờ sáng, Tiểu Bạch, bức ảnh bảo tàng, Giáo sư Lâm, đêm mưa phố Thanh Hà, tay anh nắm tay cô một giây, về 2024, tìm cha anh, hai mươi sáu năm.

Dạ Hàn ngồi nghe. Không ngắt. Không hỏi. Chỉ nghe.

Khi cô kể xong, họ ngồi im một lúc.

"Tiểu Bạch vẫn hay nói quá nhiều không?" Anh hỏi.

Cô nhìn anh. Bật cười — tiếng cười thật, không kiểm soát.

"Đó là câu đầu tiên anh hỏi à?"

"Tiểu Bạch là AI nhà bếp của tôi." Anh nhìn cô, trong mắt có thứ gì đó cô nhận ra — ánh nhìn từ 2051, cùng người đó. "Tôi đã nghĩ đến việc nâng cấp nó nhiều lần. Luôn do dự."

"Đừng nâng cấp." Cô nói. "Tiểu Bạch nói nhiều nhưng thật. Điều đó hiếm hơn nhiều."

Anh gật đầu. Nhìn xuống cốc cà phê.

"Năm 2051, phiên bản của tôi ở đó—" Anh bắt đầu.

"Là anh." Cô nói. "Không phải phiên bản. Là anh, một năm sau hôm nay."

"Người đó đứng trong mưa không đi."

"Đứng trong mưa không đi." Cô gật.

Anh im lặng một lúc. "Tôi hiểu tại sao."

Cô nhìn anh. "Anh hiểu từ bây giờ?"

"Tôi nghe cô kể xong, và tôi hiểu." Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi chưa gặp cô trước tối nay. Nhưng cô nói về 2051, về người đó, và tôi nhận ra — đó là thứ tôi sẽ làm."

"Đứng trong mưa không đi?"

"Với người tôi không muốn để mất." Anh nói, thẳng. "Ừ."

Tiểu Hy nhìn anh. Người này — ba mươi tuổi, chưa từng gặp cô trước tối nay — đang nói chuyện với cô như người đã biết nhau lâu.

Nhưng thật ra — anh đã nghe câu chuyện về cô từ cha anh. Và cô đã sống với ký ức về anh hai mươi sáu năm.

Hai người lạ nhau theo mọi nghĩa thông thường. Và không lạ theo mọi nghĩa khác.

"Anh Tống." Cô nói.

"Gì?"

"Hôm nay lần đầu chúng ta gặp — từ phía anh." Cô nhìn anh. "Từ phía tôi, đây là lần thứ hai."

"Tôi biết." Anh gật. "Bất công với cô."

"Không bất công." Cô mỉm cười nhẹ. "Khác thường. Nhưng không bất công."

Anh nhìn cô một lúc. Rồi nói, nhẹ: "Chuyến tàu của cô mấy giờ?"

"Chín giờ tối."

Anh nhìn đồng hồ. "Còn hai tiếng rưỡi."

"Ừ."

"Cô muốn ăn tối không? Chỗ tôi biết — không có AI, bàn gỗ, menu giấy."

Cô nhìn anh.

"Lẩu không?" Cô hỏi.

Anh im một giây. "Sao cô hỏi lẩu?"

"Không biết." Cô cười. "Bản năng."

"Có lẩu."

"Đi thôi."

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn