Tống Dạ Hàn gọi điện thứ Hai tuần sau.
Tiểu Hy đang ở văn phòng Vũ Hán, đọc bản thảo mới, khi số không quen hiện lên màn hình.
"A lô?"
"Tôi đây." Giọng anh.
Cô đặt bản thảo xuống. "Ông Tống."
"Dạ Hàn được rồi." Anh nói. "Chúng ta đã ăn lẩu cùng nhau. Không cần 'ông Tống'."
Cô cười nhẹ. "Được. Anh Dạ Hàn."
"Cô về tới nơi chưa?"
"Về tối hôm đó." Cô nhìn ra cửa sổ. "Anh gọi để hỏi điều đó?"
"Không." Ngừng một chút. "Gọi vì muốn gọi."
Cô ngồi yên với câu đó một lúc.
"Anh hay gọi điện cho người vì muốn gọi không?"
"Không." Anh trả lời thẳng. "Anh không hay làm vậy."
"Vậy tại sao lần này?"
"Vì cô khác."
"Khác thế nào?"
"Cô là người duy nhất tôi biết đã gặp phiên bản tương lai của tôi trước khi gặp phiên bản hiện tại." Anh nói. "Và cô chọn đến lễ kỷ niệm. Chọn kể cho tôi nghe. Chọn ăn lẩu thay vì đi tàu về sớm." Ngừng. "Những lựa chọn đó cần được ghi nhận."
Cô ngồi nhìn bàn làm việc, cảm thấy cái gì đó ấm.
"Anh Dạ Hàn." Cô nói.
"Gì?"
"Anh nói điều đó nghe logic hơn cảm xúc."
"Tôi không giỏi cảm xúc." Anh nói — câu mà cô đã nghe một lần, hai mươi sáu năm trước, ở tương lai. "Nhưng logic và cảm xúc đôi khi chỉ là hai cách diễn đạt cùng một thứ."
Cô nhìn điện thoại. Nghe giọng anh — giọng người ba mươi tuổi, không phải ba mươi mốt. Nhưng cùng người.
"Cuối tuần này anh có lịch không?" Cô hỏi.
Một khoảng lặng ngắn — ngắn hơn bình thường, kiểu ngắn của người đang kiểm tra lịch và đồng thời quyết định câu trả lời.
"Không." Anh nói.
"Tôi muốn đến Thượng Hải." Cô nói. "Có chỗ tôi muốn thấy lại."
"Chỗ nào?"
"Bảo tàng. Tầng ba mươi bốn." Cô dừng. "Và bếp của anh. Tôi muốn gặp Tiểu Bạch."
Anh im một lúc. "Tiểu Bạch sẽ nói quá nhiều."
"Tôi biết." Cô mỉm cười. "Tôi muốn nghe."
Anh im thêm một lúc. Rồi: "Cuối tuần này."
"Cuối tuần này." Cô gật.
"Tôi sắp xếp phòng cho cô."
"Không cần phòng riêng nếu anh không muốn phiền." Cô nói. "Tôi ở khách sạn được."
"Tôi có phòng khách." Anh nói ngắn. "Không phiền."
Cô nhớ căn phòng khách đó — giường thông minh điều chỉnh nhiệt độ, màn hình trần tự động chiếu thời tiết. Năm 2050 chắc ít thông minh hơn một chút, nhưng Tiểu Hy đoán vẫn sẽ có màn hình trần.
"Tiểu Bạch," cô nói, nhỏ.
"Cô nói gì?"
"Không. Đang nghĩ đến Tiểu Bạch." Cô đứng dậy, nhìn ra cửa sổ Vũ Hán. "Hẹn cuối tuần."
"Hẹn cuối tuần." Anh tắt máy.
Cô đứng nhìn điện thoại một lúc. Rồi nhìn lên bầu trời Vũ Hán — thu, xanh, không mưa.
Lần đầu tiên trong hai mươi sáu năm, cô có cảm giác mọi thứ đang đi đúng hướng.
