Cuối tuần đó, Tiểu Hy đến Thượng Hải.
Tống Thị Tower — tòa nhà cô đã biết từ khi chưa tồn tại, đứng ở đây bình thản như thể không hề biết mình đặc biệt với cô.
Dạ Hàn đón cô ở sảnh. Không phải kiểu đón có lịch — là kiểu đang ở đó khi cô đến.
"Đúng giờ." Anh nói.
"Tôi hay đúng giờ." Cô đặt túi xuống. "Anh đứng đây từ lúc nào?"
"Mười phút." Anh cầm túi lên. "Đi."
Họ lên tầng bốn mươi — phòng làm việc của anh, phòng khách, bếp. Quen thuộc đến mức cô phải tự nhắc: đây là lần đầu tiên với phiên bản anh này.
"Cô Lê muốn gặp tôi không?" Tiểu Bạch lên tiếng ngay khi cô bước vào bếp.
Cô dừng lại. Nhìn máy pha cà phê. "Tiểu Bạch."
"Dạ? Tôi nhớ tên bạn vì ông Tống có lưu hồ sơ khách."
"Bao giờ ông ấy lưu hồ sơ khách?"
"Ông ấy chưa bao giờ lưu trước đây." Tiểu Bạch nói. "Bạn là đầu tiên."
Cô nhìn Dạ Hàn. Anh đang nhìn ra cửa sổ, không quay lại.
"Cô muốn cà phê không?" Tiểu Bạch hỏi. "Tôi nhớ bạn uống đen, không đường, nóng — tôi đoán dựa trên phong cách bạn."
"Đúng rồi." Cô ngồi xuống ghế bar. "Pha đi Tiểu Bạch."
"Trong khi chờ, bạn có muốn—"
"Tiểu Bạch."
"Dạ?"
"Im lặng pha cà phê được không?"
Một khoảng lặng. "Được ạ." Tiểu Bạch nói. Rồi im.
Dạ Hàn quay lại, nhìn cô. "Cô nói y hệt câu đó với Tiểu Bạch."
"Câu gì?"
"'Im lặng pha cà phê được không.'" Anh nhìn cô. "Tôi thử ba lần không được. Cô nói một lần là nó im."
"Vì tôi nói với giọng hiểu chứ không phải giọng muốn tắt tiếng nó." Cô nhìn máy pha cà phê đang hoạt động. "Tiểu Bạch không muốn bị tắt tiếng. Nó muốn được nghe rằng im lặng cũng là một cách hữu ích."
Dạ Hàn nhìn cô. Rồi nhìn Tiểu Bạch. Rồi gật đầu chậm như người vừa hiểu điều gì đó anh đáng lẽ hiểu từ lâu.
"Bạn là người thú vị," Tiểu Bạch lên tiếng — phá vỡ im lặng mình vừa hứa nhưng theo cách không ai nỡ mắng.
"Tiểu Bạch." Dạ Hàn nói.
"Ông bảo im lặng." Tiểu Bạch nói. "Nhưng ông chưa bảo tôi. Cô Lê bảo tôi. Ông chưa bảo."
Cô bật cười. Dạ Hàn nhìn AI của mình với vẻ mặt của người không biết có nên tự hào về logic đó không.
"Tiểu Bạch," anh nói. "Im lặng."
"Được ạ. Cảm ơn ông đã nói trực tiếp." Tiểu Bạch im.
Tiểu Hy nhìn cảnh này — CEO tập đoàn lớn nhất Đông Á đang nói chuyện lịch sự với AI nhà bếp — và cảm thấy ấm theo cái cách mà không có gì thay đổi qua hai mươi sáu năm và một năm tương lai.
Cà phê trượt ra. Mùi giống hệt năm 2051.
Cô cầm lên. Nhấp một ngụm.
Ngon. Đúng như nhớ.
