Chương 28 · Bảo Tàng Lần Thứ Hai

Buổi chiều cuối tuần đó, họ đi đến tầng ba mươi tư.

Bảo tàng Tống Thị năm 2050 — một năm trước khi cô đến ở 2051 — trông gần giống hệt những gì cô nhớ. Chỉ khác một chi tiết nhỏ: ở góc cuối bảo tàng, có một khu trưng bày mới đang được chuẩn bị, chưa mở. Biển thông báo: "Kỷ niệm 25 năm — sẽ ra mắt tháng 12."

"Khu đó trưng bày gì?" Cô hỏi.

"Tài liệu về quá trình hình thành ý tưởng ban đầu của công ty." Anh đứng cạnh cô. "Và lần đầu tiên, thông tin về người trong bức ảnh."

Cô nhìn anh. "Anh đã xác định được tôi trước lễ kỷ niệm?"

"Nhờ hồ sơ biên tập viên nhà xuất bản Vũ Hán. Khi biết tôi cần mời người từng làm việc với cha, bộ phận tìm ra tên cô. Tôi nhìn ảnh đại diện trong hồ sơ..." Anh dừng. "Và nhận ra."

"Anh nhận ra tôi từ bức ảnh chụp năm 2024."

"Cô không thay đổi nhiều."

Cô nhìn anh. "Tôi già hơn hai mươi sáu năm."

"Trông giống hơn tôi nghĩ." Anh nói — thẳng như thường, không phải lịch sự xã giao. "Người trong ảnh cười. Cô cũng cười vậy."

Họ đi đến bức ảnh. Nó vẫn ở đó — tấm ảnh chụp năm 2024, màu hơi phai, trong khung gỗ tối.

Hai người. Quán cà phê. Áo hoodie xanh rêu. Khuôn mặt cô cười. Khuôn mặt anh trẻ hơn nhìn cô không nhìn ống kính.

"Bức ảnh này được chụp năm 2024." Cô nói. "Nhưng chúng ta chưa bao giờ gặp nhau năm đó."

"Chưa." Anh đứng cạnh cô nhìn ảnh. "Nhưng chúng ta sẽ gặp."

Cô quay nhìn anh. "Anh nói như điều đó chắc chắn."

"Vì nó chắc chắn." Anh nhìn cô. "Bức ảnh ở đây. Từ 2024. Với khuôn mặt cô và tôi."

"Nhưng chưa xảy ra."

"Với chúng ta lúc này, chưa. Với bức ảnh — đã xảy ra." Anh nhìn vào ảnh. "Lúc nào đó chúng ta sẽ về 2024, vào quán cà phê đó, và ai đó sẽ chụp ảnh này."

Cô nhìn anh. "Anh muốn về 2024?"

"Để ảnh đó tồn tại đúng như nó đang tồn tại — có." Anh quay nhìn cô. "Và vì tôi muốn thấy 2024 của cô."

Cô nhìn bức ảnh. Rồi nhìn anh.

"Anh vừa đề nghị đi du lịch thời gian."

"Tôi đề nghị đi thăm quá khứ của cô." Anh nói. "Không khác lắm."

"Khác nhiều lắm."

"Giáo sư Lâm có thể nghiên cứu trường hợp của cô để tìm cách tái tạo điều kiện." Anh nói, bình thản như đang thảo luận kế hoạch kinh doanh. "Không chắc thành công. Nhưng có thể thử."

Cô nhìn anh lâu.

"Anh Dạ Hàn." Cô nói.

"Gì?"

"Anh vừa mới gặp tôi tuần trước."

"Tôi biết."

"Và anh đã lên kế hoạch du lịch thời gian."

"Tôi đang cân nhắc khả năng." Anh nhìn cô. "Khác nhau."

Tiểu Hy nhìn anh, rồi nhìn bức ảnh, rồi nhìn lại anh.

Người này — ba mươi tuổi, vừa gặp cô một tuần — nhìn cô bằng cùng ánh mắt như người đứng trong mưa ở phố Thanh Hà năm 2051 không chịu đi. Không phải vì cùng người — mà vì cùng tính cách. Biết điều gì mình muốn, không né tránh.

Cô bật cười nhẹ. Cái cười mà cô không để ý mình đang cười.

"Được rồi." Cô nói. "Thì hỏi Giáo sư Lâm xem."

Anh gật. Không cười — nhưng trong mắt anh có thứ gì đó khác đi, nhẹ hơn.

Bên ngoài cửa sổ bảo tàng, Thượng Hải tháng Mười buổi chiều trải ra — ánh sáng vàng, dòng xe, sông xa. Đẹp theo cái cách không cần so sánh với 2051 hay 2024. Đẹp của chính nó.

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn