Lê Tiểu Hy ngủ trong phòng khách của Tống Dạ Hàn — trên chiếc giường thông minh biết điều chỉnh nhiệt độ theo thân nhiệt người nằm, trong phòng tự động tắt đèn khi phát hiện nhịp thở ngủ.
Cô mất bốn mươi phút để hiểu cách tắt cái màn hình tự kích hoạt trên trần phòng.
"Màn hình tắt," cô nói với trần nhà, lần thứ sáu.
Màn hình vẫn chiếu bản tin thời tiết năm 2051. Thời tiết Thượng Hải năm 2051 khá giống Thượng Hải năm 2024 — vẫn hay mưa, vẫn nóng ẩm — điều này cô thấy kỳ lạ ủi an.
"Tắt màn hình," cô thử lại.
Màn hình tắt.
Cô nằm xuống, nhìn trần tối. Cố ngủ.
Không ngủ được.
Không phải vì giường lạ — giường năm 2051 êm hơn giường nhà cô gấp mười lần. Mà vì đầu óc cô đang cố xử lý một lượng thông tin vừa bằng cả bộ phim khoa học viễn tưởng.
Năm 2051. Hai mươi bảy năm. Ở nhà, cô đang là biên tập viên năm hai mươi tư tuổi lo bản thảo. Ở đây — không ai biết cô là ai, không có gì chứng minh cô tồn tại, và người duy nhất biết cô đang ở đây là CEO một tập đoàn lớn đang ngủ ở tầng trên.
Sáng ra thì sao?
Cô không có giấy tờ năm 2051. Không có tài khoản ngân hàng, không có ID, không có bất kỳ thứ gì chứng minh cô là người thật ở thế giới này.
Và cô cần về năm 2024 — nhưng không biết bằng cách nào.
Cô nằm đó đến bốn giờ sáng. Rồi đứng dậy, mặc lại áo (áo khô rồi, tủ trong phòng có máy sấy tự động — tất nhiên), đi ra phòng khách.
Tống Dạ Hàn đang ngồi ở bàn làm việc. Đèn bàn chiếu xuống mặt anh, anh đang nhìn màn hình holographic — kiểu màn hình không cần tấm nền, chỉ chiếu hình ảnh vào không khí. Ba cái màn hình như vậy đang mở cùng lúc, toàn số liệu và biểu đồ.
"Anh chưa ngủ?" Cô hỏi.
Anh ngẩng lên. "Cô chưa ngủ?"
"Em không ngủ được." Cô ngồi xuống ghế gần đó. "Anh cũng vậy à?"
"Tôi hay làm việc đêm." Anh khép màn hình holographic lại — chúng biến mất vào không khí. "Cô nghĩ gì?"
"Nghĩ nhiều thứ." Cô chống cằm. "Chủ yếu là: tôi cần làm gì tiếp theo?"
"Sáng mai tôi sẽ liên hệ với một người có thể biết về dịch chuyển không-thời gian." Anh nói, bình thản đến mức nghe như nói về cuộc họp kinh doanh. "Trong thời gian đó, cô có thể ở đây."
"Tôi không muốn làm phiền—"
"Cô đã làm phiền rồi." Ông dừng. "Ý tôi là — cô đã ở đây rồi. Không có chỗ nào tốt hơn trong khi chờ."
Cô nhìn anh. "Tại sao anh giúp tôi?"
Dạ Hàn im lặng một lúc. Thật ra câu trả lời trong đầu anh là: vì tôi tò mò. Vì đây là trường hợp chưa từng có trong dữ liệu của anh. Vì người phụ nữ với điện thoại iPhone 15 ướt sũng nằm trong hồ bơi nhà anh lúc hai giờ sáng không phải thứ xảy ra hàng ngày và anh muốn hiểu tại sao.
Nhưng câu đó hơi dài. Anh nói ngắn hơn: "Vì tôi có thể."
Cô nhìn anh, không hài lòng với câu trả lời đó nhưng không hỏi thêm. "Được rồi. Cảm ơn." Cô đứng dậy. "Tôi về phòng cố ngủ tiếp. Sáng mai có quy tắc gì tôi cần biết không?"
"Không vào phòng làm việc của tôi khi tôi chưa mời. Không chạm vào thiết bị nào không biết dùng." Anh suy nghĩ. "Và đừng nói chuyện với AI nhà bếp quá ba mươi phút. Nó hay bị rối."
Cô nhìn anh. "AI nhà bếp."
"Cô sẽ gặp sáng mai."
"Được." Cô quay vào phòng. "Chúc anh làm việc vui."
"Chúc cô ngủ ngon."
Cô bước vào phòng. Cửa tự đóng lại.
Dạ Hàn nhìn cánh cửa đóng một lúc. Rồi mở lại màn hình holographic.
Anh gõ vào ô tìm kiếm: "Dịch chuyển không-thời gian 2024-2051. Khả năng. Tiền lệ."
Kết quả: không có tiền lệ nào được ghi nhận.
Anh gõ tiếp: "Lê Tiểu Hy. 2024. Vũ Hán."
Tìm kiếm xong. Có kết quả — một biên tập viên nhỏ tại nhà xuất bản Vũ Hán, không nổi tiếng, không có gì đặc biệt trong hồ sơ công khai.
Ngoại trừ một điều.
Tên cô xuất hiện trong danh sách "Người được cảm ơn" ở trang đầu của cuốn sách đầu tiên mà Tống Thị phát hành — cuốn sách về lịch sử công ty, được in năm 2025, một năm sau năm cô đang ở.
Dạ Hàn nhìn vào dòng đó lâu.
Rồi đóng màn hình lại. Nhìn ra cửa sổ.
Thành phố Thượng Hải năm 2051 lấp lánh bên dưới, không ngủ.
