Chương 5 · Tour Tương Lai và Những Thứ Không Nên Chạm Vào

AI nhà bếp tên Tiểu Bạch.

Lê Tiểu Hy phát hiện điều này vào sáng hôm sau khi cố gọi một ly cà phê.

"Xin chào," con AI trong máy pha cà phê nói — giọng nữ, dễ chịu, kiểu giọng được thiết kế để không làm phiền người đang buồn ngủ. "Tôi là Tiểu Bạch, trợ lý nhà bếp. Bạn muốn dùng gì sáng nay?"

"Cà phê." Cô ngồi xuống ghế bar. "Đen, không đường, nóng."

"Được ạ. Bạn có muốn tôi phân tích thành phần dinh dưỡng tối ưu cho buổi sáng dựa trên—"

"Không cần." Cô nói. "Chỉ cà phê thôi."

"Được ạ. Trong khi chờ, bạn có muốn nghe bản tin sáng không? Hôm nay thứ Ba, ngày 12 tháng 3 năm 2051—"

"Tiểu Bạch."

"Dạ?"

"Im lặng pha cà phê được không?"

Một khoảng lặng hai giây. "Được ạ. Tôi xin lỗi vì đã nói quá nhiều."

"Không sao." Cô thở dài. "Mày chỉ đang làm việc của mày thôi."

"Cảm ơn bạn thông cảm. Đây là cà phê của bạn."

Máy pha xong, ly cà phê trượt ra trên băng chuyền nhỏ. Mùi cà phê thật — không khác gì năm 2024. Cô cầm lên, nhấp một ngụm.

Ngon hơn cà phê năm 2024. Đáng kể.

"Cà phê này từ đâu vậy Tiểu Bạch?"

"Brazil, thu hoạch 2050, rang ở Thượng Hải, do robot rang. Hàm lượng caffeine được điều chỉnh theo—"

"Cảm ơn." Cô ngắt. "Ngon."

"Cảm ơn bạn. Tôi sẽ ghi nhớ sở thích của bạn."

Tống Dạ Hàn bước vào bếp lúc đó — đã mặc vest, tóc gọn, trông hoàn toàn như người chưa thức đến bốn giờ sáng làm việc.

"Cô ngủ được không?"

"Một chút." Cô cầm ly cà phê. "Tiểu Bạch nói quá nhiều."

"Tôi biết." Anh rót cà phê cho mình. "Tôi đã thử tắt chức năng trò chuyện ba lần rồi. Nó tự bật lại."

"Tôi không muốn làm phiền," Tiểu Bạch nói từ máy pha cà phê. "Tôi chỉ muốn hữu ích."

"Tôi biết," Dạ Hàn nói với máy pha cà phê, giọng kiên nhẫn của người đã nói câu này nhiều lần. "Hôm nay im lặng là hữu ích nhất."

"Được ạ," Tiểu Bạch nói. Rồi im.

Cô nhìn Dạ Hàn nói chuyện với máy pha cà phê như đang giải quyết vấn đề nhân sự, bật cười nhẹ.

"Sáng nay kế hoạch gì?" Cô hỏi.

"Tôi có cuộc họp đến trưa." Anh uống cà phê. "Buổi chiều tôi sẽ dẫn cô đến gặp người tôi nhắc hôm qua. Trước đó, nếu cô muốn — có thể xem xung quanh. Nhưng đừng ra khỏi tòa nhà một mình."

"Tại sao?"

"Vì cô không có ID 2051. Nếu bị kiểm tra giấy tờ, sẽ phức tạp."

Cô gật đầu. Hợp lý.

"Tôi có thể xem tòa nhà không?"

"Được." Anh đặt ly xuống. "Tôi sẽ cài quyền truy cập tạm thời cho cô. Tránh tầng 38 và 39 — đó là phòng lab bảo mật."

"Được rồi."

Anh nhìn cô một giây. "Cô ổn không?"

Cô nhìn anh. Câu hỏi đơn giản, nhưng từ người hỏi là Tống Dạ Hàn — người trông như không hỏi câu gì thừa — thì nghe khác.

"Tôi đang cố ổn." Cô nói thật. "Bốn mươi phần trăm hoảng loạn, bốn mươi phần trăm tò mò, hai mươi phần trăm mệt mỏi."

"Phân tích tốt." Anh nói, không mỉa mai. "Đến trưa, cô sẽ quen hơn."

"Anh nói như người đã xuyên thì nhiều lần."

"Tôi chưa xuyên thì lần nào." Anh bước ra khỏi bếp. "Nhưng tôi hay phải thích nghi với tình huống mới. Cơ chế tương tự."

Cô nhìn theo lưng anh đi ra, rồi nhìn xuống ly cà phê.

CEO tập đoàn. Lạnh lùng. Hay làm việc đến bốn giờ sáng. Nói chuyện với AI nhà bếp bằng giọng kiên nhẫn. Nấu mì gói cho người lạ. Hỏi "cô ổn không" đúng lúc.

Cô không biết phải phân loại người đàn ông này vào danh mục nào.

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn